Ngồi "hưm" một tiếng bâng khuâng,
Lại thêm tiếng "haiz" ngại ngần bước chân.
Sợ mình chẳng được mười phân,
Sợ soi gương sáng thấy phần lẻ loi.
Nhưng mà đời có bao mươi,
Cứ giấu mình mãi thì người biết đâu?
Cần gì hoàn hảo quá đâu,
Cứ là chính mình, lo sầu làm chi.
Thử một lần bước chân đi,
Biết đâu tỏa sáng như vì sao đêm?
Hết buồn, hết cả lặng im,
Tự tin mình hát cho tim rạng ngời.
Lại thêm tiếng "haiz" ngại ngần bước chân.
Sợ mình chẳng được mười phân,
Sợ soi gương sáng thấy phần lẻ loi.
Nhưng mà đời có bao mươi,
Cứ giấu mình mãi thì người biết đâu?
Cần gì hoàn hảo quá đâu,
Cứ là chính mình, lo sầu làm chi.
Thử một lần bước chân đi,
Biết đâu tỏa sáng như vì sao đêm?
Hết buồn, hết cả lặng im,
Tự tin mình hát cho tim rạng ngời.







Reactions: Johanna