Đời người chẳng mấy lần ngốc nghếch
Nâng cốc men cay, sầu bộc tuệch
Ta chếnh, ta choáng, lâng một khoảng
Lên viết tâm trạng, nỗi hoang mang
Rồi người trong cuộc, kẻ ngoài kia
Vất hết tâm tư, vốn ra rìa
Ta theo con chữ, hoa đôi mắt
Xuống gõ tim người, kết hoa chăng?

Reactions: Riosious Nguyễn