Thương người thương mãi chưa thôi
Nhớ người nhớ mãi chia phôi vẫn nhớ
Em bây giờ một góc hiên nhà
Lặng ngồi nhớ người từng là tất cả
Em vẫn nhớ những kỉ niệm
Nhớ túp lều nơi đôi ta từng ngồi
* Thơ chỉ mang tính chất minh họa khônh hề có thật đăng câu like*
Mưa lâm râm trên gác mái
Âm thầm ngồi mơ mái tóc người thương
Yêu người Ri nhớ đủ đường
Đâu phải như thứ tầm thường ở kia
Nhớ mãi nhớ mãi bóng hình
Thương mãi thương mãi người tình trong mơ......
Nhưng tôi biết, đây chẳng phải là lời thú tội để mong được khoan hồng. Tôi đang nhận lấy án phạt của chính mình: Nhìn người mình thương hạnh phúc bên một người xứng đáng hơn. Chúng tôi vẫn tồn tại trong thế giới của nhau, chỉ là dưới một hình thái khác, sự quan tâm thầm lặng từ một kẻ đã từng lỡ hẹn với chính tuổi trẻ của mình. Tiếc rằng, chúng tôi gặp nhau vào những năm tháng mà tôi còn quá vụng về, quá trẻ con để giữ lấy một viên ngọc quý..
Bên ngoài là nụ cười rạng rỡ hòa vào thanh âm náo nhiệt của cuộc đời;
Bên trong là thế giới trầm mặc của những suy tư.
Tui giấu một tâm hồn say mê viết lách qua biết bao mùa lá đổ, gom góp từng mảnh vụn cảm xúc qua năm tháng. Nay, sau những hành trình dài ngoài kia, tui trở về dọn một góc ngăn nắp nơi đây mạn phép gửi lại chút duyên thơ, hạ bút lưu lại những điều bình dị nhất.

Reactions: Riosious Nguyễn