Gió thổi trời giông... trong khi mình vẫn ngày ngày lẩn trốn, mọi điều đã dần trượt qua tay. Cuộc đời đang chuẩn bị điều gì, lại muốn CƯỚP ĐI ĐIỀU GÌ. Cho tới bao giờ, mình mới ngừng lẩn trốn?
Máu tươi từ lòng bàn tay anh rỉ ra, nhỏ giọt xuống đầu xe Sirius. Cơn đau thấu xương truyền tới nhưng anh không buông tay. Anh quay sang trừng mắt quát Tú:
- Này! Cứ ngồi ngơ ra đó là đêm nay cả hai cùng chết đấy! Tỉnh lại đi!
Trích chương 11 (Hai con mồi) - Cánh đồng nhuốm máu

Reactions: Hoa Nguyệt Phụng, Nguyễn Ngọc Nguyên và Đậu Hũ