Gió thổi trời giông... trong khi mình vẫn ngày ngày lẩn trốn, mọi điều đã dần trượt qua tay. Cuộc đời đang chuẩn bị điều gì, lại muốn CƯỚP ĐI ĐIỀU GÌ. Cho tới bao giờ, mình mới ngừng lẩn trốn?
"Trong bụng ta có vạn mẫu hồng, trong lòng người bùng lên lửa lớn, biệt ly năm tháng nung nên máu xương bỏng cháy, sớm tối bên nhau, sớm tối chữa lành".
Chào Mod, mình mới đăng truyện này nhưng bị dịch chuyển sang mục Cần Sửa, giờ mình đã sửa lại nội dung giới thiệu cho cụ thể hơn rồi. Mod xem lại giúp mình với. Cảm ơn Mod

Reactions: Hoa Nguyệt Phụng, Nguyễn Ngọc Nguyên và Đậu Hũ