Bạn được torena mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
torena
Lượt thích
0

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

    Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
  • [BỆNH VIỆN ĐÊM BUỒN]​

    Phòng bệnh đơn côi đêm trường thức trắng.

    Mơ màng nghe xao xác lá me rơi.

    Một mình ta.. Chỉ có mình ta thôi..

    Lặng lẽ một mình giữa bộn bề cuộc sống..

    Có đôi lúc ta cũng xao lòng.. Mơ mộng..

    Mơ một tình yêu không có thật ở trên đời.

    Mơ ai kia nắm tay ta đi hết cuộc đời..

    Mơ một vầng trăng không bao giờ với tới..

    Đời có buồn, lòng người dù giả dối..

    Trái tim ta sẽ mong đợi điều chi?

    Buồn ta ơi, lệ ướt đẫm làn mi..

    Ta khóc cho mưa buồn, hay mưa buồn vì ta khóc..
  • [VÔ ĐỀ]

    Vô đề​

    Ta cô đơn giữa hơn bảy tỷ người,

    Bước lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược.

    Ai sẽ đến nắm tay ta đi vè phía rước,

    Hay lặng thầm rồi rẽ lối chia xa

    Tình yêu đến.. Nào ai người biết được

    Ta phụ người.. Hay người sẽ phụ ta

    Những lời thề như mây chiều bay qua,

    Tình yêu cũ lạc loài trong biển nhớ.

    Trái tim cô đơn lạc trôi bỡ ngỡ

    Giữa dòng đời.. Giữa duyên nợ trần ai

    Giữa nhân thế bao tiếng thở dài,

    Tri âm ơi.. Người là ai sao ta tìm chẳng thấy?

    Đời vô thường như sóng cuộn ba đào,

    Bể dâu ấy mấy ai còn đứng lại.

    Có những lúc giữa muôn vạn hình hài

    Vẫn cô độc.. Như chưa từng gặp gỡ

    Nhưng ta tin sau những ngày dang dở,

    Giữa nhân gian rộng lớn đến vô cùng,

    Sẽ có người đi hết chặng đường chung,

    Nắm tay ta.. Qua vô thường nhân thế.
  • Có Lẽ Rồi Người Sẽ Quên

    Có lẽ rồi người sẽ quên tất cả,

    Ngày hôm nay thành dĩ vãng xa xăm.

    Những yêu thương từng tha thiết âm thầm,

    Cũng tan biến giữa tháng năm lặng lẽ.

    Rồi thời gian sẽ đi qua rất khẽ,

    Mang nỗi niềm trôi về phía hư không.

    Chỉ còn đây một khoảng nhớ mênh mông,

    Và tiếng thở dài theo mùa gió cũ.

    Tất cả rồi sẽ xa hoài, xa mãi,

    Những nhớ nhung tan tác tựa mây trời.

    Đời vô thường như chiếc lá chơi vơi,

    Nghiêng trong gió giữa dòng đời nông nổi.

    Người đi rồi, bóng hình xưa cũng vội,

    Chốn nhân gian còn lại những hoài mong.

    Ta lặng nhìn năm tháng hóa hư không,

    Ôm ký ức giữa chiều buồn quạnh quẽ.

    Tình yêu ấy như áng mây rất khẽ,

    Thoáng ngang đời rồi khuất tận chân mây.

    Lời hẹn xưa còn dang dở đâu đây,

    Ai lỗi hẹn giữa một đời ly biệt?

    Ta chẳng trách, cũng không còn tha thiết,

    Chỉ tiếc rằng duyên phận quá mong manh.

    Để hôm nay đứng giữa cõi nhân sinh,

    Nghe gió lạnh gọi tên miền thương nhớ.

    Ta không mơ một kiếp nào gặp nữa,

    Bởi đời người như giấc mộng phù du.

    Chỉ còn ta giữa năm tháng sương mù,

    Mang nỗi nhớ đi qua miền cô tịch.

    Nếu mai này mọi điều đều mất hút,

    Tình cũng tan như khói phủ cuối trời.

    Thì trong tim, nơi sâu thẳm nhất đời,

    Người vẫn là một nỗi buồn bất tận..
  • 55313111148_1e2a4d8c6e_o.jpg

    Mình đã lên sóng bài review siêu phẩm "Mindset - Tâm lý học thành công".

    Bài viết này mình bóc tách cực kỳ trần trụi về ranh giới giữa kẻ bỏ cuộc và người bứt phá, chứng minh cho mọi người thấy không có gì là "hết cứu" ngoại trừ cái đầu lười suy nghĩ.

    Mời mọi người vào đọc và đưa ra góc nhìn cùng mình nhé.
  • Back