Có nhiều thời điểm, tâm hồn ta lãng đãng phiêu bạt thật mơ hồ, ta sống mà như không. Sau và mãi về sau nữa liệu ta còn có thể nhớ? Nhân diện giả tạo, mọi người thấy mà như không, nghe mà như điếc. Cuộc đời cứ thế trôi đi chẳng đọng lại.
Máu tươi từ lòng bàn tay anh rỉ ra, nhỏ giọt xuống đầu xe Sirius. Cơn đau thấu xương truyền tới nhưng anh không buông tay. Anh quay sang trừng mắt quát Tú:
- Này! Cứ ngồi ngơ ra đó là đêm nay cả hai cùng chết đấy! Tỉnh lại đi!
Trích chương 11 (Hai con mồi) - Cánh đồng nhuốm máu

Reactions: Hany, Cá Đẹp Trai và Minh Nguyệt