Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.
Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời…
Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.
Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
“Đáy nước tìm trăng” mà vẫn vội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…
Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên này, bên đó mãi xa ghê!
Có ai Giác Ngộ bàn chân vội
Tánh nóng bước ra, dứt não nề…
Ngọn đèn dầu dù sáng trong đêm cách mấy thì hết dầu cũng tắt,Qua 1 cơn giông bão rồi cũng sẻ tắt!Nhưng có những thứ mãi mãi tồn tại,có những lúc không phải là không xuất hiện mà là do điểm chúng ta đứng không thể nhìn thấy!
Vội vàng sum họp vội chia xa
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.
Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời…
Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.
Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
“Đáy nước tìm trăng” mà vẫn vội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà…
Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên này, bên đó mãi xa ghê!
Có ai Giác Ngộ bàn chân vội
Tánh nóng bước ra, dứt não nề…
Ngọn đèn dầu dù sáng trong đêm cách mấy thì hết dầu cũng tắt,Qua 1 cơn giông bão rồi cũng sẻ tắt!Nhưng có những thứ mãi mãi tồn tại,có những lúc không phải là không xuất hiện mà là do điểm chúng ta đứng không thể nhìn thấy!