Nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi mong em đừng chỉ đứng đó với nụ cười có hình tháp Eiffel. Hãy nói yêu tôi, và hãy đáp lại tôi bằng những ngọt ngào nơi trang viên lãng mạn.
...Tôi không thể trao cho em một đoá hoa hồng, nhưng thay vào đó, sẽ là một nhành oải hương.
_ Parce que je t'aime plus que les plus belles choses du monde...
Đến một ngày nào đó, mưa sẽ ngừng rơi trên những mảnh bi thương vụn vỡ nơi khoé mắt.
Đến một ngày nào đó, ánh nắng sẽ ươm mầm nơi trái tim mong manh nhịp đập, mang cho em một chút hơi ấm của sự sống còn tồn tại.
Đến một ngày nào đó, em sẽ lại trở về là nàng thiếu nữ hồn nhiên, vô tư mà đùa nghịch cùng tôi trên thảo nguyên xanh khi ánh dương sắp tàn...
Rồi ngày ấy sẽ nhanh đến thôi mà, đúng không?
Em nhìn thấy được những gì trong đôi mắt của kẻ tình si?
Đó có phải là màu nắng rạng của những mảng hoàng hôn vụn vỡ nơi phía xa chân trời.
Đó có phải là chiếc lá cuối thu lao xao rơi đầy trên con phố nhỏ, trên những trang văn viết vội...Vướng luyến ưu tư, mang bao thương nhớ!
Hay, đó chỉ đơn giản là hình bóng của một cô gái mà hắn luôn ngày đêm tương tư khắc khoải, nhưng vẫn mãi mãi cách xa?
Nếu có thể biến bản thân trở thành loài rùa, tôi nhất định sẽ học cách thu người, ẩn nấp sau lớp mai cứng cáp của mình để lẩn tránh cái gọi là hiện thực đau đớn kia... Có như thế, tôi mới không còn phải buồn nữa...
Gió thu mang theo hương vị của một loài hoa sữa khẽ mơn man nơi áng mây trắng muốt, lấp lửng nơi không gian nhàn nhạt màu nắng, âm thầm và lặng lẽ như những nốt nhạc trong bản hoà ca của một trời yên ả...
Tôi, vốn không phải là một thi sĩ lãng mạn như bao người khác. Tôi chỉ đơn giản là một kẻ vay mượn ngôn ngữ của thi ca để giải bày những vụn vặt của một tâm hồn đương còn dang dở...
.. Khi ôm hắn, tay Tú chạm vào một tờ giấy gấp nếp gọn gàng nằm trong túi áo ngực của Kiệt. Nước mắt giàn giụa, cô run rẩy mở tờ giấy ra. Những dòng chữ được viết nắn nót hiện lên:
"Gửi Tú, người con gái anh dùng cả sinh mệnh để yêu..
Ngày em đến bên anh, anh đã biết thân phận thật của em. Cảnh sát và kẻ buôn ma túy - một định mệnh quá đỗi nực cười, phải không? Nhưng em biết không, anh không thể dừng lại được nữa. Anh đã từng nói với người cảnh sát từng bắn trúng vai anh rằng: 'Anh còn một việc quan trọng phải làm'. Việc quan trọng ấy.. Không phải là mở rộng địa bàn, cũng chẳng phải trả thù. Việc quan trọng nhất đời anh, là xây cho xong căn biệt thự màu trắng này, và mua chiếc nhẫn cưới mà em từng chỉ tay qua ô cửa kính ở Paris.
Anh chỉ là một kẻ tội đồ, cố gắng dùng những đồng tiền dơ bẩn để đắp xây một giấc mơ sạch sẽ cho người anh yêu. Xin lỗi em.."

Reactions: Alissa và Cửu Ngạo