Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.
Phai nhạt hay sống chung với ký ức?
Thiền chỉ là phương tiện đễ tĩnh tâm, còn ngộ ra thì nó là vấn đề khác không liên quan lắm đến thiền định.

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên