Nếu em yêu anh
Sẽ không bao giờ giống như hoa lăng tiêu leo bám,
Mượn cành cao của anh để khoe khoang mình
Nếu em yêu anh
Không bao giờ học theo con chim si tình,
Hát ca khúc đơn điệu trùng lắp cho bóng cây xanh;
Cũng không giống như nguồn suối,
Quanh năm đem đến sự an ủi trong mát;
Cũng không giống như ngọn núi hiểm trở,
Tăng thêm độ cao của anh, tôn thêm sự uy nghi của anh.
Thậm chí ánh mặt trời.
Thậm chí mưa xuân.
Không, những thứ đó đều không đủ!
Em nhất định phải là một cây gạo lớn gần bên cạnh anh,
Là hình tượng của cây đứng cùng với anh.
Rễ, ôm chặt dưới đất,
Lá, như chạm trong mây.
Mỗi một trận gió qua,
Chúng ta đều ra hiệu cho nhau,
Nhưng không có người,
Nghe hiểu ngôn ngữ của chúng ta.
Anh có cánh như đồng, thân như sắt,
Như dao, như kiếm
Cũng như kích;
Em có hoa to đỏ chói,
Như tiếng thở than nặng nề,
Cũng giống bó đuốc anh hùng.
Chúng ta chia sẻ gió lạnh, bão sấm, sét đánh;
Chúng ta cùng chịu sương giá, mây mù núi, cầu vồng.
Dường như mãi mãi rời nhau
Lại suốt đời dựa vào nhau.
Đó mới là tình yêu vĩ đại,
Kiên trinh là ở đây:
Yêu
Không chỉ yêu anh dáng người cao to;
Cũng yêu vị trí mà anh kiên trì, mảnh đất dưới chân anh.
(Gửi cây Sồi - Thư Đình)

Reactions: BCmanga và Thanh Trắc Nguyễn Văn