Vì sao người ta lại khóc?
Khóc là những giọt nước rơi rỉ ra từ con tim.
Khóc vì mình buồn bực tức giận.
Nhưng tại sao đôi khi rõ ràng rất vui rất hạnh phúc mà người ta vẫn rơi lệ..
Ta khóc khi ta đau đó gọi là lệ sầu.
Ta khóc khi ta hạnh phúc đó là nước mắt của niềm vui.
Tại sao lại khóc?
Vì nhiều lúc mọi thứ không đi theo lối suy nghĩ của chúng ta không thuận theo ước vọng. Và chúng ta bất lực. Vì có những niềm hạnh phúc khiến ta phải khóc trong tiếng cười thay vì những nụ cười giản đơn.
Chúng ta khóc vì ai?
Có những lúc chúng ta khóc vì bản thân mình. Nhưng đa số là vì xã hội là vì người khác hoặc là vì người ta thương yêu. Và khóc cho một điều ta đã bỏ lỡ.
Vì áp lực cuộc sống đè nặng trên vai.
Có những người rất hay khóc.
Cũng có những người rơi lệ rất ít, có thể gọi đó là nước mắt thạch anh, thật hiếm.
Có những người không bao giờ khóc toàn cười thôi. Vậy mà trong thâm tâm lại luôn cứ rì rầm như sóng biển vậy mà nỗi đau trong lòng lại ngày càng chất cao.
Khóc..
Thật khó mà diễn tả được những giọt nước thần kì lăn ra từ trong khóe mắt.. ấy..
Người ta khóc..
Vì thất tình..
Vì đôi chân chẳng thể vững bước thêm nữa..
Vì con tim vỡ vụn theo từng loại xúc cảm..
Ta có thể khóc bất kỳ ở đâu nếu trong lòng buồn bực tức tối. Hoặc có thể nhấn chìm thứ cảm xúc đó vào con tim ngậm đắng nuốt cay để mà tuôn trào trong đêm tối vắng lặng.
Khóc.. đôi khi là vì một người nào đó đã từng.. đến đây.. rồi đi quá vội vàng như cơn gió thoảng.. Để lại những đau thương bạt ngàn và những cơn mưa bão ngang tàn gầm thét trong trái tim yếu đuối..