Và rồi Lâm Quốc Điền tỉnh lại bật ngồi dậy với khuôn mặt hoảng sợ đầy mồ hôi, đôi mắt đen láy trừng to.
Cha anh đang cầm bịch bỏng ngô ăn đang đi lại gọi anh dậy ăn sáng, chưa kịp gọi thì với thần sắc của Lâm Quốc Điền làm ông giật mình mà muốn rớt bịch bỏng ngô
yêu thích của mình xuống sàn, nhìn người cha trước mặt nhìn mình với vẻ mặt hết hồn rồi. Nhìn xung quanh từng góc ngách của căn phòng. Đây chẳng phải là căn phòng ở Pháp sao? Căn phòng được ông nội thuê để cho anh du học và làm việc bên này, kia mà sao anh lại có mặt ở đây?
Cha anh hốt hoảng nhìn đứa con trai nhiều năm của mình luôn đềm đạm ít nói và xử lý trước mọi việc xảy ra, đụng vào nó không thề dễ dàng, giờ đây nét mặt ngáo ngơ bơ phờ như từ hành tinh nào về đây, ông đánh nhẹ lên vai anh bảo.
"Bệnh à con có cần kêu mẹ mày gọi bác sĩ cho không?" lo lắng hỏi.
"Không.. Không.." nét mặt ngáo ngơ.
"Thế rửa mặt, xuống nhà ăn sáng mẹ bây chờ" lấy tay bóc hạt bỏng ngô vào miệng xoay người đi ra phía cửa phòng.
Anh từ trên giường phóng nhanh như bay ra cánh cửa trước, chắn trước mặt cha anh không cho mở, miệng lắp bắp hỏi thêm "Cha.. Vợ.. Vợ con đâu".
Cha anh cau mày khuôn mặt khó hiểu. Đây là lần đầu tiên con trai ông ế mà mất bình tĩnh, mọi bữa lạnh lùng nói chuyện kêu yêu đương thì ít chỉ lo công việc chứ có điếm xỉa gì tới nhau. Hôm nay, đầu tóc rối bời như thằng mất trí, giờ lại hỏi Vợ Nó đâu, ông phải trêu chọc cái thằng con kiêu ngạo này rồi.
"Ha" vẻ mặt cười khinh bỉ "23 tuổi chưa có bạn gái mà đòi có vợ ha nực cười" vỗ vỗ vai anh nói tiếp "Mai còn về nước" lấy tay xô Lâm Quốc Điền chắn cánh cửa ra Lâm Quốc Minh mở cửa xuống lầu.
Bỏ lại thằng con trai thiếu tỉnh táo ở lại trong phòng bất động không nhúc nhích kia.
Không thể nào, không thể nào. Nội tâm anh kêu rào không thôi, đi tới đi lui trong phòng như vò đầu bứt tóc chẳng khác nào một con mèo xù lông. Nhớ lại tất cả mọi thứ xảy ra và cái chết đột ngột không biết nguyên nhân, giờ thì hay rồi trùng sinh quay về 5 năm trước.
Anh như phát điên trong hoàn cảnh này mất, chỉ có trên phim mới trùng sinh quay về quá khứ giờ đây nó lại thực hiện với anh là thật. Cứ như bị nhấn chìm trong một giấc mơ không bao giờ tỉnh lại.
Lấy lại một chút bình tĩnh bỏ lại tất cả ưu phiền kia đi nhanh vào nhà vệ sinh cá nhân, đứng trước basin Lâm Quốc Điền mở vòi nước khom người lấy tay hất nước vào mặt lặp đi lặp lại để cho thêm phần tỉnh táo, nhìn chiếc gương được gắn trên tường nhìn khuôn mặt chính mình của 5 năm trước.
Basin: Bồn rửa tay
Nếu đã quay về quá khứ ai lại không muốn thay đổi tình huống của 5 năm trước kia. Đối với Lâm Quốc Điền đây là cơ hội hiếm có để hối lỗi với cô, khi Trần Cẩm Thiên khóc trước mặt anh lần nữa thì bao nhiêu cảm xúc khó tả, tim có phần đau nhói khó chịu như ai đó sát muối lên trái tim của mình.
Quay về đây rồi Lâm Quốc Điền trong tâm can bây giờ muốn hỏi (Cô ấy có yêu mình không, yêu mình tại sao không nói chứ rồi những giọt nước ấy là như thế nào), đầu Lâm Quốc Điền giờ muốn nổ tung đặt ra quá nhiều vấn đề muốn hỏi cô.
Thay đồ cho chỉnh chu như mọi khi Lâm Quốc Điền sắp xếp mọi thứ cần thiết vào chiếc vali sao cho gọn gàng, phải nhớ tới khi nãy Lâm Quốc Điền nghe cha mình nói mai sẽ về nước, nhớ lại thời gian khi anh về nước thì 1 ngày sau liền có một cái hôn ước tên trời rơi xuống khiến cho Lâm Quốc Điền hoang mang trước kia. Giờ về trước 1 ngày thu xếp ổn thỏa cùng cô đi hẹn hò bù đắp thời gian trước kia, kiếp trước không cho cô được cái thời gian hẹn hò và đi tuần trăng mật để cô thiệt thòi kiếp này sẽ làm tất cả vì cô.
Lấy điện thoại đặt một vé máy bay xuất phát gần nhất 8: 30 giờ sáng, giờ là 8: 00 đi đến ấy vẫn kịp chuyến, muốn về nước sớm để có thể gặp cô, chỉnh lại sắc thái khuôn mặt vốn có kéo chiếc vali của mình đi xuống nhà thì gặp cha mẹ đang ăn sáng.
Mẹ anh đang cầm ly lên chuẩn bị uống sữa gặp con trai mình kéo vali khuôn mặt khó hiểu của mẹ liền hỏi:
"Con định đi đâu, chưa ăn sáng"
"Về nước trước con sẽ ăn bên ngoài" nhấc tay xem đồng hồ nói tiếp "Sắp trễ rồi con đi đây"
Mẹ anh là Nguyễn Ánh Trúc cau mày lại nhìn cha anh thấy ánh mắt của bà ông cũng thở dài.
"Tôi cũng không biết, vẻ mặt nó ngủ dậy không phải vẻ mặt này đâu.." ông ngừng lại nhớ gì đó nói tiếp "còn hỏi vợ nó đâu"
Mẹ anh nghe xong ngụm sữa vừa uống vào miệng không trôi nghẹn ở cổ vì ngạc nhiên và mắc cười "khụ.. khụ.. hahhaha thật sao"
"Tôi giỡn với bà à.." híp mắt nhìn người vợ đoan trang nhà mình mà lắc đầu mẹ con như nhau chỉ có ông vẫn giữ nghiêm trang hơn.
* * *..
Vừa ra khỏi nhà Lâm Quốc Điền gọi taxi đến sân bay. Sân bay hôm nay khá đông vừa hay là kịp luôn chuyến bay, ổn định chỗ ngồi anh nhắm hờ đôi mắt lại suy nghĩ nhiều chuyện xảy ra, giờ thì chỉ mong nhanh chóng về nước gặp cô thôi.
"Anh ơi, có thể nhường đường cho tôi đi vào chỗ ở phía trong không"
Đôi chân mày bất giác nhíu lại, giọng nói nhẹ nhàng có chút quen thuộc này giống.. giọng của.. cô, hé đôi mắt chim ưng của mình liếc nhẹ người phát ra tiếng nói này là ai.