Chương 842 Đóng Lại Quá Khứ
Một tuần trôi qua bình yên. Không có thêm tin tức nào về Trần Nhược Vân, không có cuộc gặp bất ngờ, không có lời níu kéo hay màn kịch tính nào. Câu chuyện từng khiến truyền thông bàn tán cuối cùng cũng lắng xuống giữa vô số tin tức mới, và đó chính là điều Lục Trạch mong muốn nhất mọi thứ trở về đúng vị trí, không ai bị kéo vào ánh sáng một cách không mong muốn.
Tại Tinh Vân, công việc quay về nhịp điệu thường nhật. Dự án điện ảnh lớn bước vào giai đoạn chuẩn bị chi tiết; các nghệ sĩ chạy lịch trình riêng; bộ phận âm nhạc tung sản phẩm mới; bộ phận văn học triển khai kế hoạch dài hạn. Tinh Vân không cần một câu chuyện tình cũ để nổi tiếng hay thu hút sự chú ý giá trị thực luôn nằm ở những tác phẩm và con người mà họ xây dựng mỗi ngày.
Lục Trạch đứng trước tấm kính lớn trong phòng làm việc, nhìn xuống khi nhân viên lần lượt rời tòa nhà sau một ngày làm việc. Dương Khải đặt một tập tài liệu dày lên bàn "Lục tổng, đây là danh sách dự án quý tới". Lục Trạch nhận lấy "Có gì đáng chú ý không" "Ba dự án trọng điểm: Phim truyện, một album âm nhạc và chương trình đào tạo nghệ sĩ trẻ". Lục Trạch lật từng trang "Giữ nguyên dự án đào tạo, hai dự án còn lại để các bộ phận tự đánh giá lần cuối rồi báo cáo lại". Dương Khải ngạc nhiên "Anh không cần ra quyết định trực tiếp luôn à" "Không phải việc gì cũng cần tôi can thiệp. Nếu mọi thứ đều phải qua tôi thì đội ngũ sẽ không bao giờ trưởng thành".
Dương Khải mỉm cười "Anh thực sự đang thay đổi cách công ty vận hành rồi". Lục Trạch nhẹ nhàng "Không phải tôi thay đổi. Là Tinh Vân đang lớn lên. Một công ty thực sự vững mạnh không thể mãi xoay quanh một người duy nhất. Nếu một ngày tôi vắng mặt, mọi thứ vẫn phải tiếp tục chạy tốt".
Điện thoại rung, tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết "Tối nay anh có rảnh không ạ" Lục Trạch trả lời ngay "Có em muốn đi đâu hay làm gì" "Em muốn đi xem phim" "Phim gì thế" "Không nói - bí mật" Lục Trạch bật cười. Thật kỳ lạ khi tất cả bí mật về anh đã được công khai hết, thì người bên cạnh anh lại thích tạo bất ngờ cho anh nhất.
Buổi tối hai người đến một rạp chiếu phim bình dân, không phải suất đặc biệt, không có thảm đỏ hay phóng viên. Tần Mộc Tuyết chọn phim của một đạo diễn trẻ hoàn toàn không liên quan đến Tinh Vân. Lục Trạch nhìn tấm poster "Em cố tình chọn phim này đúng không" "Ừ" "Tại sao vậy" "Em muốn xem anh đánh giá thế nào một sản phẩm không liên quan đến mình". Lục Trạch cười "Em đang kiểm tra anh à" "Có thể một chút".
Bộ phim bắt đầu. Lục Trạch xem rất tập trung không nói một lời. Phim có những điểm rất hay, cách kể chuyện mới lạ và đầy cảm xúc, nhưng cũng có những đoạn còn vụng về và chưa thực sự hoàn hảo. Nhưng điều ấn tượng nhất chính là đạo diễn trẻ này có phong cách riêng, dám thử những điều khác biệt chứ không chạy theo lối mòn. Khi phim kết thúc Tần Mộc Tuyết hỏi "Thế nào anh đánh giá sao" "Rất có tiềm năng" "Chỉ vậy thôi à" "Có vài đoạn xử lý chưa thực sự mượt mà và sâu sắc. Nhưng tổng thể đây là một tác phẩm đáng xem". Tần Mộc Tuyết vui vẻ "Vậy là tốt rồi, em cũng nghĩ như vậy".
Hai người ra khỏi rạp, Lục Trạch ngoảnh lại nhìn tấm poster "Đây mới là điều ngành giải trí thực sự cần. Không phải chỉ có những người đã thành danh, mà là những người mới đang bước lên với niềm đam mê và tư duy mới mẻ". Tần Mộc Tuyết hỏi "Anh có muốn mời đạo diễn này về Tinh Vân không" "Không nhất thiết phải vậy. Nếu cậu ấy phù hợp với văn hóa và định hướng của chúng ta thì mời. Còn nếu không thì cứ để cậu ấy phát triển theo cách riêng của mình. Ngành giải trí đủ lớn để chứa tất cả mọi người". Tần Mộc Tuyết mỉm cười "Em thích cách anh nghĩ này nhất".
Đêm về nhà Lục Trạch mở máy tính xem danh sách dự án mới, có rất nhiều tên tuổi trẻ xuất hiện. Anh nhìn thật lâu rồi đóng máy lại. Không cần làm thêm gì hôm nay, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.
Trước khi ngủ anh nhận được tin nhắn từ một nghệ sĩ trẻ tại công ty "Lục tổng, em có một ý tưởng dự án riêng muốn tự thực hiện. Anh có thể cho em cơ hội không" Lục Trạch trả lời "Gửi kế hoạch chi tiết cho bộ phận chuyên môn xem xét. Nếu đủ tiêu chuẩn và phù hợp, công ty sẽ cho em cơ hội". Nghệ sĩ ấy lại hỏi "Anh không xem trực tiếp và quyết định luôn sao" Lục Trạch trả lời "Không cần. Hãy để năng lực của em được đánh giá bằng chính giá trị của tác phẩm chứ không phải vì ai đó đặc biệt cho phép".
Đặt điện thoại xuống Lục Trạch nằm trên giường, chợt nhớ lại mọi thứ từ đầu đến giờ. Ngày đầu tiên không có gì, những lần bị coi thường và đánh giá thấp, Tinh Dạ, Vô Danh, Tạ Hành, xây dựng Tinh Vân, những người đã đến và những người đã rời đi.. Có người vẫn ở bên cạnh, có người chỉ còn là ký ức. Nhưng bây giờ anh không còn cảm thấy cần phải chứng minh điều gì cho ai đó nữa. Quá khứ vốn đã có câu trả lời của riêng nó.
Ngày hôm sau Trần Nhược Vân nhận được tin nhắn từ bạn "Mình nghe nói dự án mới của cậu được duyệt rồi, chúc mừng cậu" Cô trả lời "Cảm ơn mình sẽ cố gắng". Sau đó cô đặt điện thoại xuống, không nói thêm về Lục Trạch hay chuyện cũ. Cô bắt đầu thực sự tập trung vào con đường của chính mình, không còn tìm kiếm tin tức, không còn so sánh hay hối hận.
Tại Tinh Vân cuộc họp quan trọng bắt đầu. Lần này Lục Trạch ngồi nghe chứ không nói ngay, để mọi người lần lượt trình bày ý kiến. Có người đưa ra ý kiến khác hẳn với anh, thậm chí có người phản đối trực tiếp. Lục Trạch lắng nghe hết rồi mới nói "Được, các anh chị cứ làm thử theo phương án này". Một quản lý hỏi "Nếu thất bại thì sao" "Thì tìm cách sửa đổi và học hỏi kinh nghiệm" "Anh không sợ tốn kém hay thua lỗ sao" "Sợ chứ. Làm kinh doanh mà không sợ mất tiền thì mới đáng sợ đấy". Cả phòng cười vui vẻ, không khí trở nên dân chủ và cởi mở hơn bao giờ hết.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ. Không ai cần đoán ý hay nhìn sắc mặt anh để nói. Mọi người đều có quyền nói lên suy nghĩ và ý kiến của mình. Tinh Vân đang thực sự lớn mạnh với một cơ chế vận hành công bằng và minh bạch.
Đến cuối ngày Lục Trạch đi ngang qua hành lang, thấy một nhóm nghệ sĩ trẻ đang tập luyện tiết mục mới. Họ nhìn thấy anh và chào "Lục tổng ạ" Lục Trạch dừng lại "Các em cứ tiếp tục tập luyện tốt nhé". Tiếng nhạc vang lên sau lưng anh không phải ca khúc của Tinh Dạ, không phải tác phẩm của Vô Danh, không phải phim của Tạ Hành. Chỉ là sản phẩm hoàn toàn mới của những người trẻ đầy nhiệt huyết.
Lúc đó Lục Trạch hiểu rõ nhất điều mình đã xây dựng suốt thời gian qua. Không phải danh tiếng, không phải ba cái tên vĩ đại, không phải những con số doanh thu ấn tượng. Mà là một nơi, một môi trường, nơi những người bình thường có thể bắt đầu từ số không và bước đi trên con đường của chính họ.
Trần Nhược Vân đã đóng lại quá khứ theo cách của mình. Lục Trạch cũng vậy. Không cần một lời tuyên bố lớn lao, không cần một cảnh chia tay đầy nước mắt. Chỉ cần từ ngày mai.. Không ai quay đầu lại nữa.
Câu chuyện về họ đến đây thực sự kết thúc. Không phải bằng một chiến thắng vĩ đại hay một màn trả thù thỏa mãn. Mà bằng sự trưởng thành của cả hai. Và khi cánh cửa quá khứ khép lại, con đường phía trước của Lục Trạch lại rộng mở hơn bao giờ hết.
Điện thoại reo lên một lần nữa thông báo từ bộ phận đối ngoại: Đối thủ lớn vừa công bố một dự án hợp tác với đối tác chiến lược của Tinh Vân, rõ ràng muốn cắt đường và cạnh tranh trực tiếp. Lục Trạch đọc xong, không hề hoảng sợ hay tức giận. Anh chỉ mỉm cười và nói một mình "Cuộc đua thực sự mới bắt đầu đúng không". Anh đã sẵn sàng, không còn gì để chứng minh, chỉ còn một điều cần làm: Bước về phía trước.
Hết Chương 842
Tại Tinh Vân, công việc quay về nhịp điệu thường nhật. Dự án điện ảnh lớn bước vào giai đoạn chuẩn bị chi tiết; các nghệ sĩ chạy lịch trình riêng; bộ phận âm nhạc tung sản phẩm mới; bộ phận văn học triển khai kế hoạch dài hạn. Tinh Vân không cần một câu chuyện tình cũ để nổi tiếng hay thu hút sự chú ý giá trị thực luôn nằm ở những tác phẩm và con người mà họ xây dựng mỗi ngày.
Lục Trạch đứng trước tấm kính lớn trong phòng làm việc, nhìn xuống khi nhân viên lần lượt rời tòa nhà sau một ngày làm việc. Dương Khải đặt một tập tài liệu dày lên bàn "Lục tổng, đây là danh sách dự án quý tới". Lục Trạch nhận lấy "Có gì đáng chú ý không" "Ba dự án trọng điểm: Phim truyện, một album âm nhạc và chương trình đào tạo nghệ sĩ trẻ". Lục Trạch lật từng trang "Giữ nguyên dự án đào tạo, hai dự án còn lại để các bộ phận tự đánh giá lần cuối rồi báo cáo lại". Dương Khải ngạc nhiên "Anh không cần ra quyết định trực tiếp luôn à" "Không phải việc gì cũng cần tôi can thiệp. Nếu mọi thứ đều phải qua tôi thì đội ngũ sẽ không bao giờ trưởng thành".
Dương Khải mỉm cười "Anh thực sự đang thay đổi cách công ty vận hành rồi". Lục Trạch nhẹ nhàng "Không phải tôi thay đổi. Là Tinh Vân đang lớn lên. Một công ty thực sự vững mạnh không thể mãi xoay quanh một người duy nhất. Nếu một ngày tôi vắng mặt, mọi thứ vẫn phải tiếp tục chạy tốt".
Điện thoại rung, tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết "Tối nay anh có rảnh không ạ" Lục Trạch trả lời ngay "Có em muốn đi đâu hay làm gì" "Em muốn đi xem phim" "Phim gì thế" "Không nói - bí mật" Lục Trạch bật cười. Thật kỳ lạ khi tất cả bí mật về anh đã được công khai hết, thì người bên cạnh anh lại thích tạo bất ngờ cho anh nhất.
Buổi tối hai người đến một rạp chiếu phim bình dân, không phải suất đặc biệt, không có thảm đỏ hay phóng viên. Tần Mộc Tuyết chọn phim của một đạo diễn trẻ hoàn toàn không liên quan đến Tinh Vân. Lục Trạch nhìn tấm poster "Em cố tình chọn phim này đúng không" "Ừ" "Tại sao vậy" "Em muốn xem anh đánh giá thế nào một sản phẩm không liên quan đến mình". Lục Trạch cười "Em đang kiểm tra anh à" "Có thể một chút".
Bộ phim bắt đầu. Lục Trạch xem rất tập trung không nói một lời. Phim có những điểm rất hay, cách kể chuyện mới lạ và đầy cảm xúc, nhưng cũng có những đoạn còn vụng về và chưa thực sự hoàn hảo. Nhưng điều ấn tượng nhất chính là đạo diễn trẻ này có phong cách riêng, dám thử những điều khác biệt chứ không chạy theo lối mòn. Khi phim kết thúc Tần Mộc Tuyết hỏi "Thế nào anh đánh giá sao" "Rất có tiềm năng" "Chỉ vậy thôi à" "Có vài đoạn xử lý chưa thực sự mượt mà và sâu sắc. Nhưng tổng thể đây là một tác phẩm đáng xem". Tần Mộc Tuyết vui vẻ "Vậy là tốt rồi, em cũng nghĩ như vậy".
Hai người ra khỏi rạp, Lục Trạch ngoảnh lại nhìn tấm poster "Đây mới là điều ngành giải trí thực sự cần. Không phải chỉ có những người đã thành danh, mà là những người mới đang bước lên với niềm đam mê và tư duy mới mẻ". Tần Mộc Tuyết hỏi "Anh có muốn mời đạo diễn này về Tinh Vân không" "Không nhất thiết phải vậy. Nếu cậu ấy phù hợp với văn hóa và định hướng của chúng ta thì mời. Còn nếu không thì cứ để cậu ấy phát triển theo cách riêng của mình. Ngành giải trí đủ lớn để chứa tất cả mọi người". Tần Mộc Tuyết mỉm cười "Em thích cách anh nghĩ này nhất".
Đêm về nhà Lục Trạch mở máy tính xem danh sách dự án mới, có rất nhiều tên tuổi trẻ xuất hiện. Anh nhìn thật lâu rồi đóng máy lại. Không cần làm thêm gì hôm nay, ngày mai còn rất nhiều việc phải làm.
Trước khi ngủ anh nhận được tin nhắn từ một nghệ sĩ trẻ tại công ty "Lục tổng, em có một ý tưởng dự án riêng muốn tự thực hiện. Anh có thể cho em cơ hội không" Lục Trạch trả lời "Gửi kế hoạch chi tiết cho bộ phận chuyên môn xem xét. Nếu đủ tiêu chuẩn và phù hợp, công ty sẽ cho em cơ hội". Nghệ sĩ ấy lại hỏi "Anh không xem trực tiếp và quyết định luôn sao" Lục Trạch trả lời "Không cần. Hãy để năng lực của em được đánh giá bằng chính giá trị của tác phẩm chứ không phải vì ai đó đặc biệt cho phép".
Đặt điện thoại xuống Lục Trạch nằm trên giường, chợt nhớ lại mọi thứ từ đầu đến giờ. Ngày đầu tiên không có gì, những lần bị coi thường và đánh giá thấp, Tinh Dạ, Vô Danh, Tạ Hành, xây dựng Tinh Vân, những người đã đến và những người đã rời đi.. Có người vẫn ở bên cạnh, có người chỉ còn là ký ức. Nhưng bây giờ anh không còn cảm thấy cần phải chứng minh điều gì cho ai đó nữa. Quá khứ vốn đã có câu trả lời của riêng nó.
Ngày hôm sau Trần Nhược Vân nhận được tin nhắn từ bạn "Mình nghe nói dự án mới của cậu được duyệt rồi, chúc mừng cậu" Cô trả lời "Cảm ơn mình sẽ cố gắng". Sau đó cô đặt điện thoại xuống, không nói thêm về Lục Trạch hay chuyện cũ. Cô bắt đầu thực sự tập trung vào con đường của chính mình, không còn tìm kiếm tin tức, không còn so sánh hay hối hận.
Tại Tinh Vân cuộc họp quan trọng bắt đầu. Lần này Lục Trạch ngồi nghe chứ không nói ngay, để mọi người lần lượt trình bày ý kiến. Có người đưa ra ý kiến khác hẳn với anh, thậm chí có người phản đối trực tiếp. Lục Trạch lắng nghe hết rồi mới nói "Được, các anh chị cứ làm thử theo phương án này". Một quản lý hỏi "Nếu thất bại thì sao" "Thì tìm cách sửa đổi và học hỏi kinh nghiệm" "Anh không sợ tốn kém hay thua lỗ sao" "Sợ chứ. Làm kinh doanh mà không sợ mất tiền thì mới đáng sợ đấy". Cả phòng cười vui vẻ, không khí trở nên dân chủ và cởi mở hơn bao giờ hết.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ. Không ai cần đoán ý hay nhìn sắc mặt anh để nói. Mọi người đều có quyền nói lên suy nghĩ và ý kiến của mình. Tinh Vân đang thực sự lớn mạnh với một cơ chế vận hành công bằng và minh bạch.
Đến cuối ngày Lục Trạch đi ngang qua hành lang, thấy một nhóm nghệ sĩ trẻ đang tập luyện tiết mục mới. Họ nhìn thấy anh và chào "Lục tổng ạ" Lục Trạch dừng lại "Các em cứ tiếp tục tập luyện tốt nhé". Tiếng nhạc vang lên sau lưng anh không phải ca khúc của Tinh Dạ, không phải tác phẩm của Vô Danh, không phải phim của Tạ Hành. Chỉ là sản phẩm hoàn toàn mới của những người trẻ đầy nhiệt huyết.
Lúc đó Lục Trạch hiểu rõ nhất điều mình đã xây dựng suốt thời gian qua. Không phải danh tiếng, không phải ba cái tên vĩ đại, không phải những con số doanh thu ấn tượng. Mà là một nơi, một môi trường, nơi những người bình thường có thể bắt đầu từ số không và bước đi trên con đường của chính họ.
Trần Nhược Vân đã đóng lại quá khứ theo cách của mình. Lục Trạch cũng vậy. Không cần một lời tuyên bố lớn lao, không cần một cảnh chia tay đầy nước mắt. Chỉ cần từ ngày mai.. Không ai quay đầu lại nữa.
Câu chuyện về họ đến đây thực sự kết thúc. Không phải bằng một chiến thắng vĩ đại hay một màn trả thù thỏa mãn. Mà bằng sự trưởng thành của cả hai. Và khi cánh cửa quá khứ khép lại, con đường phía trước của Lục Trạch lại rộng mở hơn bao giờ hết.
Điện thoại reo lên một lần nữa thông báo từ bộ phận đối ngoại: Đối thủ lớn vừa công bố một dự án hợp tác với đối tác chiến lược của Tinh Vân, rõ ràng muốn cắt đường và cạnh tranh trực tiếp. Lục Trạch đọc xong, không hề hoảng sợ hay tức giận. Anh chỉ mỉm cười và nói một mình "Cuộc đua thực sự mới bắt đầu đúng không". Anh đã sẵn sàng, không còn gì để chứng minh, chỉ còn một điều cần làm: Bước về phía trước.
Hết Chương 842
Chỉnh sửa cuối: