Chương 850: Đại Kết. Tam Diện Trùm Giải Trí
Ngày công chiếu bộ phim mới của Lục Trạch cuối cùng cũng đến. Không có chiến dịch quảng bá điên cuồng chi hàng chục tỷ đồng, không có tấm biển khổng lồ khắp thành phố, không có lời tuyên bố chắc chắn sẽ đứng đầu phòng vé hay phá vỡ mọi kỷ lục. Cũng hoàn toàn không có cuộc khẩu chiến, những lời thách thức hay so sánh thái quá giữa Tinh Vân và đối thủ Bắc Thần, một công ty đã chuẩn bị tác phẩm này suốt ba năm, với nguồn lực hùng hậu và đội ngũ dày dạn kinh nghiệm, là đối thủ nặng ký thực sự mà không ai dám xem thường. Hai bộ phim cùng bước vào thị trường với sự chuẩn bị tốt nhất có thể, và khán giả sẽ là người đưa ra lựa chọn cuối cùng một cách công bằng.
Những suất chiếu đầu tiên nhanh chóng có kết quả. Tỷ lệ lấp đầy tốt, ở mức rất khả quan ngay từ ngày đầu mở bán. Phản ứng đa dạng và chân thực như mọi tác phẩm nghệ thuật nên có. Có người khen diễn xuất chìm sâu, đầy nội tâm của dàn diễn viên chính, có người cho rằng phần giữa phim hơi chậm lại, nhịp điệu chưa thực sự thỏa đáng. Có người đánh giá cao cách kể chuyện bình dị nhưng nặng trĩu suy nghĩ, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc sau khi rời rạp. Cũng có không ít khán giả thẳng thắn nói rằng họ thích bộ phim của Bắc Thần hơn cốt truyện hấp dẫn, cảnh quay quy mô, cảm xúc mạnh mẽ và trực diện hơn. Bảng xếp hạng thay đổi liên tục từng giờ, từng ngày. Không có chiến thắng tuyệt đối khiến người ta phải kinh ngạc, cũng không có thất bại thảm hại khiến người ta phải buồn rầu. Đó mới chính là một cuộc cạnh tranh đúng nghĩa, nơi cả hai bên đều phải cố gắng hết sức và chấp nhận mọi kết quả.
Dương Khải gọi cho Lục Trạch vào tối ngày thứ ba phát hành, giọng nói bình tĩnh nhưng vẫn hiện rõ sự quan tâm.
"Phản ứng hiện tại khá tốt ạ, đa số khán giả đều đánh giá phim trên mức trung bình trở lên, nhiều người xem hai ba lần để hiểu sâu hơn ý đồ của chúng ta."
"Doanh thu thế nào?"
"Đang tăng ổn định, vượt qua mức dự kiến ban đầu của chúng ta trong cùng kỳ."
"Còn đối thủ thì sao?" Lục Trạch hỏi nhẹ nhàng.
"Cũng rất mạnh ạ. Doanh thu họ cao hơn chúng ta, tốc độ tăng cũng nhanh hơn, dường như tác phẩm này thực sự hợp với khẩu phần đại đa số khán giả."
Lục Trạch mỉm cười, giọng nói hoàn toàn bình yên không có chút tức giận hay ghen tuông.
"Vậy là tốt rồi. Thị trường có đối thủ mạnh mới thúc đẩy mọi người cố gắng tốt hơn."
Dương Khải im lặng một giây, hơi ngạc nhiên trước thái độ của anh.
"Anh không hỏi chúng ta đang đứng thứ mấy trên bảng xếp hạng sao?"
"Không cần."
"Không cần ạ?"
"Bộ phim đã ra mắt rồi, bản thân tác phẩm đã nói lên tất cả. Khán giả sẽ là người quyết định vị trí xứng đáng cho từng bộ phim một cách công bằng nhất, chứ không phải chúng ta tự nói mình đứng số một là được."
Vài ngày sau, bảng doanh thu tổng hợp chính thức được công bố. Bộ phim của Tinh Vân không đứng đầu. Nó đứng thứ hai, sau bộ phim của Bắc Thần. Khoảng cách không quá lớn, nhưng cũng đủ rõ ràng để mọi người nhận ra ai đang dẫn đầu. Truyền thông lập tức lao vào đưa tin với những tiêu đề có phần gây sốc và quá khích. Lục Trạch không giành ngôi đầu phòng vé, Đối thủ thắng trong cuộc đối đầu trực diện, Tinh Vân gặp trở ngại lớn.. Hàng loạt bài viết, bình luận xuất hiện khắp mọi nơi. Một số người hâm mộ cảm thấy thất vọng, cho rằng Lục Trạch nên làm tốt hơn thế. Một số người khác tìm cách chế giễu, nói rằng danh tiếng đã đi quá xa năng lực thực tế. Nhưng cũng có rất nhiều khán giả bình tĩnh và sáng suốt nói lên ý kiến của mình: Phim hay thì xem, không phải mọi thứ Lục Trạch làm cũng nhất thiết phải đứng nhất. Tinh Vân đã làm hết sức, tác phẩm có giá trị, đó là đủ rồi.
Lục Trạch đọc những bình luận ấy, cả lời khen và lời chê. Sau đó anh tắt điện thoại và đặt xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Anh không hề cảm thấy thất vọng đến mức suy sụp, cũng không vui mừng quá mức vì những lời khen ngợi. Bởi anh hiểu rõ sâu sắc một điều: Một bộ phim, dù thành công hay không, cũng không thể quyết định giá trị cả một sự nghiệp và cả một con người. Thành công là do tích lũy bao năm, còn thất bại cũng chỉ là một trải nghiệm trong vô vàn trải nghiệm trên đường đời.
Tối hôm đó anh trở về Tinh Vân. Hành lang vẫn sáng rực như mọi khi, chứng tỏ vẫn có nhiều người đang làm việc muộn. Một nghệ sĩ trẻ vừa vào công ty không lâu tình cờ nhìn thấy anh, vội vàng chạy lại với vẻ mặt lo lắng.
"Lục tổng ạ, phim chúng ta đứng thứ hai."
"Anh biết."
"Anh có buồn không ạ?"
Lục Trạch suy nghĩ một lát, thành thật mà nói.
"Có một chút. Thật đấy."
Người trẻ ngạc nhiên, dường như anh tưởng người đứng đầu tập đoàn sẽ luôn hoàn toàn bình thản trước mọi kết quả.
Lục Trạch mỉm cười, đặt tay nhẹ nhàng lên vai cậu.
"Làm nghề mà nói không quan tâm thắng thua là nói dối. Ai cũng muốn tác phẩm của mình được yêu thích, được công nhận và thành công nhất có thể. Nhưng điều quan trọng hơn cả là phải hiểu rõ: Không đứng nhất không có nghĩa là thất bại hoàn toàn. Chúng ta đã cố gắng hết sức, làm ra một tác phẩm mà bản thân mỗi người trong đoàn phim không thấy xấu hổ khi đưa ra trước khán giả. Đó mới là điều thực sự đáng giá."
Người trẻ chăm chú lắng nghe, rồi chậm rãi gật đầu, ánh mắt ban đầu hoang mang giờ đã sáng rõ và bình yên hơn nhiều.
"Em hiểu rồi ạ."
Lục Trạch bước tiếp đi. Bên ngoài tấm kính lớn, thành phố vẫn sáng đèn rực rỡ, dòng người và xe cộ vẫn di chuyển không ngừng. Một ngày nữa trôi qua bình thường, với bao niềm vui, bao nỗi buồn, bao thành công và cả những nỗi thất vọng nhỏ nhoi như bao ngày khác trên thế giới này.
Vài ngày sau, tổng doanh thu bộ phim chính thức vượt qua mức dự kiến ban đầu của công ty. Không phải kỷ lục, không phải kỳ tích khiến cả nước phải bàn tán, nhưng đó là một con số rất tốt, thể hiện sự công nhận của đông đảo khán giả. Đội ngũ tổ chức một buổi gặp mặt nhỏ đơn giản trong phòng họp lớn, không có hoa rực rỡ, không có bữa tiệc linh đình, chỉ đơn giản là mọi người ngồi cùng nhau, chia sẻ cảm xúc sau khi bộ phim hoàn thành vòng phát hành đầu tiên. Đạo diễn nâng ly cốc nước trái cây lên cao, giọng nói vừa vui vừa có chút tiếc nuối.
"Chúng ta chỉ đứng thứ hai trên bảng xếp hạng phòng vé."
Nhà sản xuất cười to, tiếng nói vang vọng khắp phòng.
"Nhưng lợi nhuận vẫn tốt hơn nhiều dự kiến, và quan trọng nhất là chúng ta không bị lỗ!"
Một người khác tiếp lời, giọng đầy sự tự hào.
"Điều quan trọng nhất là bộ phim được khán giả nhớ, được họ suy ngẫm và thảo luận ngay cả sau khi ra khỏi rạp. Đó là thành công lớn hơn cả những con số phòng vé."
Lục Trạch cũng nâng ly, nhìn mọi người với ánh mắt ấm áp và trân trọng.
"Vậy là đủ rồi. Chúng ta đã làm tốt nhất có thể trong điều kiện cho phép, đó là tất cả những gì chúng ta có thể yêu cầu ở chính mình."
Ở một nơi khác, bộ phim của Bắc Thần vẫn tiếp tục dẫn đầu, doanh thu ngày càng tăng cao và thực sự trở thành hiện tượng của mùa phim này. Lục Trạch chủ động gửi lời chúc mừng chân thành đến giám đốc và toàn thể đoàn phim đối thủ. Không phải xã giao hay nịnh bợ, anh thực sự tôn trọng họ. Bởi vì họ đã làm tốt hơn, họ xứng đáng với chiến thắng này, và một người làm nghề chân chính phải biết kính trọng sự nỗ lực và tài năng của người khác.
Cuộc cạnh tranh giữa hai bộ phim dần kết thúc khi các suất chiếu được thay thế bằng những tác phẩm mới. Nhưng ngành giải trí thì không bao giờ thực sự dừng lại. Ngay khi một bộ phim kết thúc vòng đời của mình, hàng chục dự án khác đã bắt đầu được chuẩn bị từ lâu rồi.
Một album mới của Hứa Thanh Hà được phát hành, nhận được sự yêu thích của đông đảo khán giả và có vị trí cao trên các bảng xếp hạng. Một nghệ sĩ trẻ của Tinh Vân vốn không được chú ý nhiều bỗng có ca khúc lọt vào top cao, được nghe liên tục trên mọi phương diện. Một tác giả mới ký hợp đồng chưa lâu đạt doanh số bán sách vượt xa kỳ vọng của tất cả mọi người. Một đạo diễn trẻ chưa từng có kinh nghiệm được trao cơ hội thực hiện dự án phim đầu tay của mình với sự tin tưởng tuyệt đối từ công ty. Những cái tên mới liên tục xuất hiện, thay nhau tỏa sáng. Không phải tất cả đều sẽ trở nên nổi tiếng và giàu có, nhưng họ đang bước đi trên con đường mà mình đã chọn, từng bước một, dù nhanh hay chậm.
Tinh Vân cũng tiếp tục thay đổi từng ngày. Các bộ phận đã có thể tự vận hành một cách độc lập và hiệu quả. Những người từng chỉ biết nghe theo chỉ thị của Lục Trạch giờ đã có thể tự đưa ra những quyết định quan trọng, tự chịu trách nhiệm cho thành công và cả thất bại của mình. Có những dự án thành công rực rỡ, cũng có những dự án hoàn toàn thất bại và phải chấp nhận tổn thất. Có những người đã rời đi để tìm kiếm cơ hội mới ở nơi khác, cũng có những tài năng mới liên tục gia nhập với bao nhiệt huyết và khát vọng. Công ty không bao giờ đứng yên một chỗ, nó luôn thay đổi, luôn vận động, luôn phát triển theo quy luật tự nhiên của sự sống.
Một buổi sáng đẹp trời, Lục Trạch bước qua sảnh chính của Tinh Vân như bao ngày khác. Không còn những ánh mắt kinh ngạc, tò mò hay ngưỡng mộ như sau ngày danh tính ba thân phận được tiết lộ. Không còn những tiếng thì thầm xung quanh anh ta chính là Tinh Dạ, anh ta chính là Vô Danh, anh ta chính là Tạ Hành. Mọi người đã biết rõ mọi thứ từ rất lâu rồi, và chuyện đó đã trở thành điều bình thường, đơn giản như bao sự thật khác trong cuộc sống hàng ngày. Khi nhân viên gặp anh, họ chỉ đơn giản chào Lục tổng với thái độ kính trọng và gần gũi, như cách nhân viên kính trọng người lãnh đạo của mình. Lục Trạch cũng chỉ đơn giản đáp lại bằng một lời chào và một nụ cười thân thiện.
Ba cái tên ấy vẫn tồn tại và phát triển mạnh mẽ. Tinh Dạ vẫn tiếp tục phát hành những sản phẩm
âm nhạc chất lượng, được công chúng yêu thích. Vô Danh vẫn viết sách, từng trang văn vẫn mang phong cách riêng độc đáo khiến bao người đọc say mê. Tạ Hành vẫn tiếp tục làm phim, với những ý tưởng nghệ thuật ngày càng trưởng thành và sâu sắc hơn. Nhưng tất cả đã không còn là bí mật nữa. Chúng chỉ đơn giản là ba con đường nghề nghiệp, ba dấu mốc quan trọng trên hành trình phát triển, ba phần không thể tách rời của một sự nghiệp toàn vẹn.
Lục Trạch đi đến trước thang máy, tay anh vừa chạm nút mở thì cửa tự động mở ra. Tần Mộc Tuyết đang đứng bên trong, dường như cô đã đợi anh một lát.
"Anh đi đâu vậy?"
"Lên phòng họp một chút."
"Lại họp nữa à?" Cô cười nhẹ, giọng điệu vui vẻ và trêu chọc. "Đã 850 chương rồi mà anh vẫn còn họp suốt ngày."
Lục Trạch bật cười theo, giọng nói tràn đầy sự bình yên.
"Công ty vẫn phải vận hành chứ em, mọi việc không bao giờ tự nó hoàn thành được đâu."
Hai người bước vào thang máy, cửa từ từ đóng lại che đi ánh sáng bên ngoài.
Không ai trong số họ biết chắc chắn tương lai sẽ diễn ra như thế nào. Có thể Tinh Vân sẽ tiếp tục lớn mạnh hơn nữa, vươn ra những thị trường rộng lớn hơn. Có thể một ngày nào đó sẽ có một công ty khác tài năng và mạnh mẽ hơn vượt qua Tinh Vân. Có thể một nghệ sĩ trẻ nào đó sẽ trở thành ngôi sao lớn nhất cả nước mà chẳng ai có thể đoán trước được. Có thể một đạo diễn mới sẽ làm ra bộ phim khiến cả Vân Hòa phải chấn động và thay đổi cả ngành
điện ảnh. Có thể một tác giả vô danh nào đó sẽ viết nên tác phẩm vĩ đại vượt qua tất cả những gì Vô Danh từng làm được. Và đó hoàn toàn không phải là điều đáng sợ. Bởi thế giới không bao giờ được tạo ra để chỉ có một người đứng trên đỉnh cao mãi mãi. Nếu có người giỏi hơn, tài năng hơn mình xuất hiện, đó là dấu hiệu cho thấy ngành nghề này vẫn đang phát triển, vẫn có sự đổi mới và vẫn có tương lai tươi sáng phía trước.
Lục Trạch từng nghĩ mình phải trở thành người giỏi nhất, người đứng đầu mọi thứ, người không ai có thể vượt qua. Nhưng sau bao trải nghiệm, bao lần thành công và cũng bao lần thất bại, anh mới hiểu ra một điều quan trọng hơn nhiều: Điều tuyệt vời nhất không phải là bản thân mình đứng trên đỉnh cao, mà là mình đã xây dựng được một nơi đủ lớn, đủ vững chãi để những người khác cũng có thể bước lên, cũng có thể tỏa sáng và cũng có thể đạt được những đỉnh cao của chính mình.
Khi đứng cạnh Tần Mộc Tuyết trong không gian nhỏ của thang máy, bao ký ức ùa về trong tâm trí anh. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên khi vừa xuyên không đến thế giới này, tỉnh dậy trong một gia đình mà mọi người đều không coi trọng anh, xem anh như một kẻ vô dụng. Anh nhớ ngày vị hôn thê đến và thẳng thắn nói lời từ hôn, không che giấu sự khinh thường và thất vọng trong mắt. Anh nhớ những ngày bị mọi người xung quanh gọi là phế vật, vô dụng, không có tương lai. Anh nhớ khi bắt đầu viết những trang sách đầu tiên, khi lần đầu bước vào thế giới âm nhạc với bao bỡ ngỡ và khó khăn. Anh nhớ ngày thành lập Tinh Vân khi hai bàn tay trắng, chỉ có một trái tim đầy quyết tâm và bao ý tưởng trong đầu. Anh nhớ những bộ phim đầu tiên còn nhiều thiếu sót, những ca khúc đầu tiên chưa thực sự hoàn hảo, những tác phẩm đầu tiên còn non nớt. Anh nhớ những lần chiến thắng vui mừng đến rơi nước mắt, cũng như những lần thất bại đau đớn đến mức muốn buông xuôi. Anh nhớ những người đã từng đi cùng mình rồi lại rời đi vì nhiều lý do khác nhau, cũng như những người vẫn kiên nhẫn ở lại, cùng anh đi qua bao thăng trầm cho đến ngày hôm nay.
Anh đã đi được một con đường dài đến kinh ngạc. Nhưng đó không phải là kết quả của một bước nhảy vọt thần kỳ. Đó là kết quả của hàng trăm, hàng nghìn bước nhỏ, từng bước một, từng ngày một, không ngừng nghỉ và không bao giờ từ bỏ.
Ngày xưa anh có
hệ thống hỗ trợ, nhưng anh hiểu rõ: Hệ thống không thể thay anh sống cuộc đời này, không thể thay anh cảm nhận, suy nghĩ và trưởng thành. Anh có tài năng thiên bẩm, nhưng tài năng không bao giờ có thể thay thế được sự kiên trì, nỗ lực và học hỏi không ngừng. Anh có những cơ hội may mắn đến với mình, nhưng cơ hội chỉ là cơ hội, nó không bao giờ tự biến thành thành công nếu không có bàn tay con người nỗ lực biến đổi nó. Tất cả những gì Lục Trạch có được ngày hôm nay, đều là được xây dựng từng chút một, bằng chính mồ hôi, nước mắt, sự khổ luyện và cả những lựa chọn khó khăn trong suốt một hành trình dài.
Cửa thang máy mở ra, Lục Trạch bước ra. Trước mặt anh là hành lang quen thuộc, nơi anh đã đi qua bao lần trong suốt những năm qua. Phía cuối hành lang có một ô cửa kính lớn, từ đó có thể nhìn thấy bao quát toàn bộ khu vực làm việc bên dưới. Anh đi đến đó, dừng chân và nhìn xuống. Từ độ cao này, tòa nhà Tinh Vân đứng vững chãi giữa lòng thành phố, biển hiệu quen thuộc vẫn sáng rực như mọi khi. Bên trong tòa nhà là hàng trăm con người đang làm việc, từng người một với công việc riêng của mình, với ước mơ riêng của mình, với những nỗ lực và hy vọng riêng. Có những người đã đi cùng anh từ những ngày đầu tiên, cũng có những người mới đến chưa được bao lâu. Tất cả họ cùng nhau tạo nên Tinh Vân ngày hôm nay.
Tần Mộc Tuyết bước đến bên cạnh anh, cùng anh nhìn xuống dòng người đang cần mẫn làm việc.
"Anh đang nghĩ gì thế?"
Lục Trạch nhìn xuống với ánh mắt trìu mến và trân trọng.
"Anh đang nghĩ về ngày đầu tiên mình bắt đầu."
"Ngày anh thực sự bắt đầu mọi thứ ạ?"
"Ừ."
"Anh có nghĩ lúc đó mình sẽ đi được đến ngày hôm nay không?"
Lục Trạch lắc đầu nhẹ nhàng, thành thật.
"Không. Ngày đó anh chỉ nghĩ mình cần sống tốt hơn, chứng minh giá trị của bản thân, chứ không bao giờ dám nghĩ sẽ có được mọi thứ như hiện tại."
"Vậy nếu được quay lại từ đầu, anh vẫn sẽ chọn con đường này chứ?"
Lục Trạch im lặng vài giây, để suy nghĩ lắng đọng trong lòng. Sau đó anh quay lại nhìn Tần Mộc Tuyết với ánh mắt tròn vẹn sự bình yên và chắc chắn.
"Vẫn sẽ chọn chính con đường này, không một chút hối hận."
Tần Mộc Tuyết không hỏi thêm gì nữa. Cô chỉ đơn giản đứng bên cạnh anh, chia sẻ khoảnh khắc bình yên và ý nghĩa này.
Điện thoại trong túi quần Lục Trạch đột nhiên rung lên liên tục. Anh mở ra xem, có ba tin nhắn đến cùng lúc. Tin nhắn từ phòng âm nhạc thông báo Tinh Dạ chuẩn bị phát hành ca khúc mới sau thời gian dài chuẩn bị. Tin nhắn từ phòng văn học cho biết bản thảo mới của Vô Danh đã hoàn thành và đang được đưa vào giai đoạn biên tập. Tin nhắn từ phòng điện ảnh báo cáo dự án tiếp theo của Tạ Hành đang bước vào giai đoạn chuẩn bị đầu tư và tìm kiếm diễn viên. Ba tin nhắn, ba con đường khác nhau, ba lĩnh vực khác nhau, nhưng cùng thuộc về một người.
Lục Trạch nhìn màn hình điện thoại một lát, rồi nhẹ nhàng cất máy vào túi. Không cần phải chạy đua với ai nữa, không cần phải che giấu điều gì nữa, không cần phải chứng minh giá trị của bản thân với bất kỳ ai. Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn có bao điều đang chờ đợi anh khám phá và thực hiện.
Anh quay lại nhìn bảng hiệu Tinh Vân một lần nữa qua ô cửa kính lớn. Ngày xưa, khi mới bắt đầu, anh chỉ có một mình, tay trắng và bao khó khăn. Nhưng bây giờ, phía sau anh không còn là một người đơn lẻ nữa, mà là cả một thế giới. Một thế giới được xây dựng bằng âm nhạc vang vọng, bằng những bộ phim để lại ấn tượng sâu sắc, bằng những trang văn giàu ý nghĩa, bằng sự đồng hành của bao người trung thành, bằng những lần thất bại rồi lại đứng lên mạnh mẽ hơn, bằng hàng trăm lựa chọn khó khăn và quyết định đúng đắn trong suốt hành trình dài.
Lục Trạch khẽ mỉm cười, nụ cười trọn vẹn sự bình yên và mãn nguyện. Ba cái tên từng là ba chiếc mặt nạ anh dùng để che giấu bản thân mình trong những ngày đầu. Tinh Dạ, Vô Danh, Tạ Hành ba cái tên ấy đã đồng hành cùng anh qua bao giai đoạn khác nhau của cuộc đời và sự nghiệp. Nhưng cuối cùng anh nhận ra: Anh không cần chiếc mặt nạ nào nữa để được công nhận, để được yêu mến hay để tạo ra giá trị. Anh chỉ đơn giản là Lục Trạch, và đó đã là tất cả những gì anh cần có.
Một nghệ sĩ trẻ tình cờ đi qua, cậu nhận ra Lục Trạch nên lập tức dừng lại và chào hỏi với thái độ kính trọng và hơi căng thẳng. "Lục tổng ạ."
Lục Trạch quay lại, nụ cười vẫn ấm áp như trước.
"Ừ, em có chuyện gì thế?"
Người trẻ hơi ngập ngừng một lát, rồi dũng cảm nói ra suy nghĩ của mình.
"Em.. Sau này em thực sự muốn trở thành một nghệ sĩ thật giỏi, được mọi người yêu mến và công nhận như anh."
Lục Trạch nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến và đầy sự tin tưởng. Rồi anh nói một cách nhẹ nhàng nhưng chắc chắn:
"Cố gắng lên nhé. Nhưng hãy nhớ điều này: Đừng bao giờ cố gắng trở thành người giống anh. Hãy cố gắng trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính em, theo cách riêng của em. Đó mới là điều thực sự đáng giá và mang lại cho em niềm vui thực sự."
Người trẻ nghe xong, mắt sáng lên rạng rỡ, bao sự hoài nghi và thiếu tự tin dường như tan biến hết. Cậu gật đầu thật mạnh, giọng nói đầy quyết tâm.
"Vâng ạ! Em hiểu rồi!"
Cậu quay người chạy đi, bước chân nhẹ nhàng và tràn đầy năng lượng.
Lục Trạch nhìn theo bóng dáng cậu trẻ ấy với nụ cười trên môi. Một người mới, một câu chuyện mới, một con đường mới đang mở ra. Đó chính là sự tiếp nối tuyệt vời nhất cho tất cả những gì anh đã xây dựng.
Anh quay lại nhìn Tinh Vân lần cuối trong buổi sáng hôm ấy. Không còn chiếc mặt nạ nào che giấu, không còn bí mật nào cần giữ kín, không còn cần phải chứng minh mình là ai hay mình có giá trị như thế nào. Chỉ còn một cái tên đơn giản: Lục Trạch. Và một hành trình dài đã đi đến một điểm đến tuyệt vời. Từ một người từng bị mọi người xem thường, không ai tin tưởng.. Đến người đã tự tay xây dựng nên một trong những tập đoàn giải trí hàng đầu Vân Hòa. Anh không phải người độc bá không có đối thủ, không phải người bất bại không bao giờ thất bại, không phải mọi tác phẩm anh làm ra đều đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng anh đã xây dựng được thứ mà anh thực sự mong muốn: Một thế giới đủ lớn, đủ vững chãi, có thể tiếp tục vận hành và phát triển tốt đẹp ngay cả khi anh không còn đứng ở vị trí trung tâm nữa.
Lục Trạch bước vào thang máy, cửa từ từ khép lại che đi tầm nhìn. Bên ngoài, bảng hiệu Tinh Vân vẫn sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban ngày. Ở đâu đó trong tòa nhà, một giai điệu âm nhạc đang được sáng tác. Một bộ phim mới đang trong giai đoạn chuẩn bị kỹ lưỡng. Một cuốn sách mới đang được viết ra từng trang. Những nghệ sĩ trẻ vẫn đang tập luyện không ngừng nghỉ để hoàn thiện bản thân. Thế
giới giải trí vẫn tiếp tục vận động không ngừng theo quy luật của nó. Và câu chuyện của những người trẻ ấy.. Mới chỉ bắt đầu thôi.
Lục Trạch đứng yên trong không gian nhỏ của thang máy, không quay đầu lại nhìn phía sau. Anh đã từng có ba cái tên, ba thân phận, ba con đường khác nhau. Và cuối cùng, sau bao nỗ lực, bao thay đổi và bao trưởng thành, tất cả đều hội tụ về một người thật, trọn vẹn và bình yên: Lục Trạch. Người đã tự tay xây dựng Tinh Vân từ những ngày đầu khó khăn nhất. Người đã đi qua ba lĩnh vực nghệ thuật lớn và để lại dấu ấn riêng. Người từng bị xem thường, từng thất bại, từng đứng trước vô số lựa chọn khó khăn. Và cuối cùng.. Anh đã thực sự trở thành
Tam diện trùm giải trí. Hết.