770
1
Muộn Màng
Tác giả: Xuân Diệu
Tập thơ: Thơ thơ (1938)
Anh biết yêu em đã muộn màng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin về một chút hương.
Một chút hương phai của ái tình
Mà em không thể gửi cùng anh
Để lòng ướp với tình phai ấy
Anh tưởng từ đây bớt một mình.
Mắt ướt trông nhau lệ muốn tuôn
Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
Em là người của ai ai đấy
Lưu luyến chi anh để sớt buồn.
Dầu chiếm thay em anh vẫn hay
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay
Bao giờ có được người yêu dấu
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay!
Anh chỉ là con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.
Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa
Số anh là khổ, phận anh là
Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.
Chưa đi mà đã cách xa nhau
Lúc biệt ly rồi xa đến đâu
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.
Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió mạnh, mặc mưa to
Đánh vào thân thể run như sậy
- Tôi chẳng cần ai thương hại cho!
Cảm nhận bài thơ Muộn Màng – Xuân Diệu
Muộn Màng là một bài thơ buồn, đẹp và rất "Xuân Diệu", nơi tình yêu hiện lên như một niềm khao khát cháy bỏng nhưng đến quá trễ. Đó không phải nỗi đau dữ dội bùng nổ, mà là nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, khiến con người ta vừa yêu, vừa biết chắc mình sẽ mất. Cái "muộn" trong bài thơ không chỉ là muộn về thời gian, mà còn là muộn về số phận.
Người trong thơ yêu tha thiết, yêu hết mình, nhưng tình yêu ấy không có quyền được trọn vẹn. Anh không đòi hỏi, không níu kéo, chỉ xin "một chút hương" – một kỷ niệm mong manh để ướp vào nỗi cô đơn còn lại của đời mình. Tình yêu ở đây mang vẻ đẹp của sự cam chịu, của một trái tim biết đau nhưng vẫn không ngừng yêu.
Bài thơ gây ám ảnh bởi cảm giác bơ vơ triền miên. Hình ảnh con chim lạc loài, bay giữa gió mưa, nhìn tổ ấm của đôi chim khác, chính là ẩn dụ cho thân phận người yêu đơn phương: đứng rất gần hạnh phúc nhưng vĩnh viễn không thuộc về nó. Càng yêu, càng đau; càng hiểu, càng tuyệt vọng.
Ở khổ cuối, Xuân Diệu để nhân vật trữ tình chọn ra đi trong cô độc, trong tự trọng. Không cần thương hại, không cần an ủi. Đó là một kiểu kiêu hãnh rất đau: đau đến mức chỉ còn biết ôm lấy nỗi đau mà bước đi. Muộn Màng vì thế không chỉ là bài thơ thất tình, mà còn là bản độc thoại của một trái tim yêu hết mình trong tuyệt vọng, mang vẻ đẹp bi thương rất riêng của Xuân Diệu thời Thơ thơ.
Tác giả: Xuân Diệu
Tập thơ: Thơ thơ (1938)
Anh biết yêu em đã muộn màng
Nhưng mà ai cưỡng được tình thương!
Ngậm ngùi tặng trái tim lưu lạc
Anh chỉ xin về một chút hương.
Một chút hương phai của ái tình
Mà em không thể gửi cùng anh
Để lòng ướp với tình phai ấy
Anh tưởng từ đây bớt một mình.
Mắt ướt trông nhau lệ muốn tuôn
Gượng cười anh phải khóc thầm luôn
Em là người của ai ai đấy
Lưu luyến chi anh để sớt buồn.
Dầu chiếm thay em anh vẫn hay
Rằng anh chỉ nắm cánh chim bay
Bao giờ có được người yêu dấu
Chất chứa trong lòng vạn đắng cay!
Anh chỉ là con chim bơ vơ
Lạnh lùng bay giữa gió, sương, mưa
Qua gần tổ ấm đôi chim bạn
Bỗng thấy lòng cuồng yêu ngẩn ngơ.
Yêu ngẩn ngơ rồi đau xót xa
Số anh là khổ, phận anh là
Suốt đời nuốt lệ vào trong ngực
Đem ái tình dâng kẻ phụ ta.
Chưa đi mà đã cách xa nhau
Lúc biệt ly rồi xa đến đâu
Thôi hãy để anh đi hốt hoảng
Gấp đem thương nhớ khuất mây mù.
Thôi hãy để anh đi thất thơ
Mặc luồng gió mạnh, mặc mưa to
Đánh vào thân thể run như sậy
- Tôi chẳng cần ai thương hại cho!
Cảm nhận bài thơ Muộn Màng – Xuân Diệu
Muộn Màng là một bài thơ buồn, đẹp và rất "Xuân Diệu", nơi tình yêu hiện lên như một niềm khao khát cháy bỏng nhưng đến quá trễ. Đó không phải nỗi đau dữ dội bùng nổ, mà là nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, khiến con người ta vừa yêu, vừa biết chắc mình sẽ mất. Cái "muộn" trong bài thơ không chỉ là muộn về thời gian, mà còn là muộn về số phận.
Người trong thơ yêu tha thiết, yêu hết mình, nhưng tình yêu ấy không có quyền được trọn vẹn. Anh không đòi hỏi, không níu kéo, chỉ xin "một chút hương" – một kỷ niệm mong manh để ướp vào nỗi cô đơn còn lại của đời mình. Tình yêu ở đây mang vẻ đẹp của sự cam chịu, của một trái tim biết đau nhưng vẫn không ngừng yêu.
Bài thơ gây ám ảnh bởi cảm giác bơ vơ triền miên. Hình ảnh con chim lạc loài, bay giữa gió mưa, nhìn tổ ấm của đôi chim khác, chính là ẩn dụ cho thân phận người yêu đơn phương: đứng rất gần hạnh phúc nhưng vĩnh viễn không thuộc về nó. Càng yêu, càng đau; càng hiểu, càng tuyệt vọng.
Ở khổ cuối, Xuân Diệu để nhân vật trữ tình chọn ra đi trong cô độc, trong tự trọng. Không cần thương hại, không cần an ủi. Đó là một kiểu kiêu hãnh rất đau: đau đến mức chỉ còn biết ôm lấy nỗi đau mà bước đi. Muộn Màng vì thế không chỉ là bài thơ thất tình, mà còn là bản độc thoại của một trái tim yêu hết mình trong tuyệt vọng, mang vẻ đẹp bi thương rất riêng của Xuân Diệu thời Thơ thơ.
Chỉnh sửa cuối:

