Tiếng chào hẹn gặp vang lên trong một quán cà phê nhỏ. Tiếng nói cười trong ánh đèn vàng của một buổi tối, một cô gái bước ra khỏi quán tuy nụ cười thường trực nhưng nét cười lại không mấy phần thật. Tạm biệt mọi người xong xuôi cô từng bước chậm rãi đi trên con đường tĩnh mịch màn tối như bao trùm vào cô chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều có phần gấp gáp vì lạnh, theo bước chân cô rẽ vào con hẻm cuối đường.
Leng keng.. tiếng chuông của cửa hàng sách vang lên. Đây là cửa hàng sách cũ lâu đời nằm trong con hẻm nhỏ, sách ở đây thường đã rất cũ hoặc không còn phát hành trên thị trường. Bước vào là một cô gái có gương mặt thanh tú, sống mũi thẳng lại không quá cao, cô có một đôi mắt cười nhưng lại mang nét buồn trong từng ánh nhìn, chủ cửa hàng là một bà lão tuy trên mặt đã có nếp nhăn của thời gian nhưng trên gương mặt vẫn luôn mang theo ý cười sau trong đôi mắt là ấm áp. Nhìn thấy cô bà chủ đón chào hỏi thăm cô một vài câu rồi chuyển chủ đề sang nhưng đứa trẻ ở bệnh viện hỏi cô muốn chọn sách cho ai.
"Là A Nhược con bé muốn một quyển sách về tình yêu con bé rất thích thể loại này." Giọng cô vang lên tuy nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng, giọng nói pha chút tư vị của trưởng thành rất thành thục. Trên mặt bà chủ thoáng qua nét buồn nói về bệnh tình của cô bé tên A Nhược, bệnh đã đến giai đoạn cuối đồng nghĩa không thể cứu chữa bà chỉ có thể than là đứa trẻ tội nghiệp. Nghe bà chủ trò chuyện xong cô chỉ đáp vài câu rồi xin phép đến kệ để chọn sách.
Qua từng kệ hàng, cô lựa kĩ từng cuốn sách một, đều là những cuốn sách đã rất lâu không còn thấy nữa một vài quyển bìa có chút vàng khẳng định sự tồn tại đã lâu, cô nhìn thấy trong góc khuất của giá một cuốn tên NHẸ cùng tựa đề "Yêu là sự nhẹ nhàng của vạn vật hay là sự sâu sắc của con người", có vẻ là một cuốn sách tình cảm nhẹ nhàng khá là phù hợp. Cô cầm cuốn sách đến chỗ bà chủ "Một cuốn sách thần kì" bà chủ nhìn cuốn sách một lượt rồi nói, cô cũng chỉ cười đáp lại lời bà có lẽ bà muốn nói tình yêu thật kì diệu.
Cầm cuốn sách rồi cô bước đi, chợt cô quay người nở 1 nụ cười, nụ cười của cô thật đẹp nhưng cũng thật buồn cô chúc bà chủ giáng sinh vui vẻ đêm thật lạnh nhưng dòng người lại tấp nập tiếng cười hôm nay là lễ giáng sinh.
Cô dừng bước trước một bệnh viện đa khoa tỉnh, cô vừa bước vào đã có một thân người nhỏ bé chạy lại cậu nhóc khoảng bảy tuổi lại cầm tay Thanh Lam giọng điệu non nớt hỏi cô sao giờ này mới tới.
Cô tên là Dương Thanh Lam, năm nay 19 tuổi, là nhân viên trong một quán cà phê đồng cũng là một tình nguyện viên. Giáng Sinh đêm nay cô đến thăm những đứa nhỏ mắc bệnh ung thư, chăm sóc tụi nhỏ khiến cô bớt cô đơn phần nào, cha mẹ cô đã li hôn từ lúc cô 10 tuổi, mặc dù hàng tháng họ vẫn chu cấp tiền cho cô nhưng số lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón, bản thân cô cũng hiểu họ chỉ muốn toàn phần chăm sóc cho gia đình mới của mình không muốn liên quan tới quá khứ nữa, còn cô lại chính là một phần của quá khứ đó.
Sau khi phát kẹo cho tụi nhỏ cô bước vào một căn phòng bệnh, trên giường là một cô bé tầm 14 tuổi mắc bệnh máu trắng đã đến giai đoạn cuối, cô khẽ gọi một tiếng một tay để túi bánh lên bàn một tay đưa cuốn sách cho A Nhược, cô bé reo lên vui sướng ríu rít hỏi cô về cuốn sách cô thật không hiểu sao cô bé lại thích sách viết về tình yêu đến vậy mỗi lần hỏi cô bé đều nói là do cô không hiểu xong lại tươi cười giục cô mau đọc.
Cũng đã muộn ước chừng gầm 11 giờ rồi, Thanh Lam gấp cuốn sách lại, cô đã đọc hết giọng Tiểu Nhược có chút buồn hỏi cô không cảm thấy cô gái rất đánh thương sao cô cũng tiếp lời rằng không phải cô ấy cuối cùng cũng đã được nam chính yêu thương sao, nhưng A Nhược lại không có ý này người cô bé nói đến là thanh mai trúc mã của nam chính cũng là một nhân vật phụ, Thanh Lam tuy có chút ngỡ ngàng có điều vẫn giải thích bởi vì cô ấy lại chọn cách tiêu cực nhất để bày tỏ dù bị lợi dụng cô ấy vẫn là người đã gián tiếp hại nữ chính.
A Nhược lại tiếp tục hỏi có phải cô ấy đã yêu sai không, cô cũng đáp lời thật ra cô gái ấy không yêu sai chỉ là cách lựa chọ sai mà thôi, nói rồi cô cũng giục cô bé đi ngủ. Lúc ra khỏi cửa tiếng của A Nhược vọng đến "Chị Giáng sinh vui vẻ và cười nhiều lên nhé" cô chỉ quay lại gật đầu đưa tay kéo nhẹ miệng làm động tác cười.
Đi trên đường cô nhớ là những gì A Nhược nói có gì đó đúng là cô gái ấy rất đáng thương.
Chợt tiếng còi xe dồn dập vang lên phá vỡ không gian yên lặng, cô quay qua chỉ kịp nheo mắt nhìn luồng sáng của chiếc xe. Tiếp đến là một cơn đau nhức ập đến cô không thể nào thở nổi, mắt từ từ khép lại cô chìm vào bóng đêm.
Không biết đã bao lâu cô nhẹ mở mắt ra, là một khoảng trắng tinh cùng mùi thuốc sát trùng khó chịu.
"Hy Hy con tỉnh rồi, ba đây." Là giọng nói của một người đàn ông kèm theo chút run như muốn khóc, ba sao, là ba mình sao nhưng sao lại là Hy Hy, Hy Hy là ai cô không hiểu rõ nghi vấn cũng càng nhiều. Sau khi hoàn toàn tỉnh lại cô mới nhận thức được cơ thể này vốn không phải của cô. Điều vô lý hơn cả là thế nào bản thân lại trở thành Cố Hy Hy
nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết"NHẸ'. Làm sao chuyện vô lý này có thể xảy ra, nghĩ đi nghĩ lại cô ngồi sắp xếp trình tự cốt truyện. Sau một hồi sắp xếp lại mạch truyện cô mới nhớ ra nguyên do mình vào bệnh viện, là sau bữa tiệc vì kéo lại nữ chính tránh xảy ra tai nạn mà để bản thân mất đã ngã bên vệ đường, nguyên là do phần gáy bị đập vào thành bồn cây ngay đó và lịm đi ngay sau đó. Thật đáng khen thưởng vì người quên mình, xứng đáng được nhận thẻ người tốt. Tiếp đến là tiếng mở cửa bước vào là môt nam một nữ, trong chuyện không có phần gõ cửa sao.