Chương 2: KHAI GIẢNG HỌC VIỆN (1)
Học viện Sloan được tổ chức long trọng như một lễ hội chào đón những thiên tài mới bước chân vào giới thượng lưu. Khuôn viên học viện rộng lớn, bao bọc lấy tòa nhà học chính cổ kính, uy nghiêm và sang chảnh đến nghẹt thở. Từ sáng sớm, hàng trăm tân học viên trong bộ đồng phục chỉnh tề đã kéo từ cổng vào, tiếng cười nói, bàn tán rôm rả vang động cả một vùng trời. Thế nhưng..
Uỳnh!
Một tiếng động lớn đột ngột vang lên khiến cả đám đông giật mình. Mọi ánh mắt hiếu kỳ đồng loạt đổ dồn về phía cổng chính. Ngay dưới nền đất đá, một vòng tròn ma pháp khổng lồ bất ngờ hiện ra, tỏa ra những luồng sáng chói mắt. Khi ánh sáng vừa dịu xuống, hai bóng người đang nắm chặt tay nhau dần dần lộ diện.
Đó là Larissa và Delwyn.
Đám đông xung quanh lập tức ồ lên ngạc nhiên, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ:
"Cái gì thế kia? Ma pháp dịch chuyển tức thời à?"
"Oa! Tuyệt quá! Ngầu ghê!"
"Trong hai cô gái đó, ai là người thi triển ma pháp này vậy?"
"Còn phải hỏi nữa sao." Một học viên khẽ tặc lưỡi, ánh mắt hướng về phía cô gái tóc hồng nhạt: "Chắc chắn là bạn tóc hồng rồi."
Cô gái tóc hồng nhạt ấy là Delwyn, cô sải bước đi vào học viện, quanh người cô như tỏa ra một thứ hào quang chói lòa của một nữ chính chuẩn mực. Ngược lại, Larissa đi phía sau với quả mái ngố lởm chởm như bị làm mờ đi hoàn toàn trong mắt quần chúng, nhường lại tâm điểm chú ý cho cô chị gái. Đám học viên xung quanh bắt đầu nhốn nháo hẳn lên:
"Đúng là cô ấy rồi, vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang nữa."
"Ô, ô! Hình như đó là tiểu thư Delwyn Cyrendale thì phải!"
Giữa những tiếng xì xào khen ngợi, một giọng nói trong trẻo, tông giọng cao vút chợt vang lên phá tan bầu không khí:
"Lary bé bỏng của chị đỉnh quá đi mất!"
Đám học viên xung quanh ngớ người ra, đồng loạt chấm hỏi đầy đầu: Ủa alô, Lary? Lary là ai vậy? Không lẽ đứa thi triển ma pháp là con nhỏ tóc nâu xấu quắc đứng bên cạnh hả ta?
Larissa gãi gãi cái trán bướng bỉnh ẩn sau quả mái ngố, cười giả lả: "A ha ha, bình thường thôi mà chị."
Delwyn khẽ mỉm cười, nhìn khuôn mặt có phần ngốc nghếch đáng yêu của em gái mình, giọng điệu ngọt ngào cưng chiều: "Nhưng em chỉ mới học nó trong một đêm hôm qua thôi đúng không? Em giỏi cực kỳ luôn á!"
Nói rồi, Delwyn chợt nhìn quanh, sực nhớ ra điều gì: "Nhưng mà.. Hình như tụi mình quên mang theo hành lý rồi.."
Larissa giật thót, mặt tái mét: "Á! Lúc nãy tại em nôn nóng thử nghiệm quá nên.."
Trong thâm tâm, Larissa đang gào thét: Ai mà ngờ cái ma pháp trận dịch chuyển vẽ bùa trong sách cổ lại thành công thật đâu.
Delwyn xua tay, trấn an: "Mà thôi không sao, tí nữa quản gia mang tới cho, đừng lo nha. Lary bé bỏng của chị vẫn là giỏi nhất!"
Larissa lúc này đã hoàn toàn để ngoài tai lời khen của chị gái. Trong đầu cô đang hiện lên viễn cảnh kinh dị trước khi dịch chuyển. Lúc ma pháp kích hoạt, hai đứa biến mất, cô hình như có nghe thấy tiếng la thất thanh đầy tuyệt vọng của ông quản gia già ở phủ Tử tước. Phen này chắc ông cụ sang chấn
tâm lý nhẹ luôn quá.
"Lary bé bỏng? Sến rện quá đi Delwyn ơi."
Một giọng nam trầm ấm nhưng đầy mùi cà khịa vang lên từ phía sau. Delwyn khó chịu ra mặt, lập tức quay ngoắt lại. Larissa cũng tò mò ló đầu ngó theo.
Đó là một cậu nhóc tóc đỏ rực như lửa, sở hữu một gương mặt góc cạnh đẹp trai đến mức hoàn hảo, đúng chuẩn gu hotboy học đường có thể khiến các cô gái rụng trứng hàng loạt. Xung quanh lập tức bùng nổ những tiếng hét chói tai của đám nhân vật quần chúng:
"A a a! Là lionel brown!"
Delwyn khoanh tay, nhướng mày nhìn khứa tóc đỏ: "Lionel đó à? Hôm nay mồm cậu có vẻ ngọt hơn rồi đấy nhỉ."
Lionel hếch cằm, cười khẩy: "Ha! Tui biết tỏng cái ý của cậu nhé."
Trong khi hai thiên tài đang đấu khẩu, gương mặt của Larissa ở phía sau chợt biến sắc, ngũ quan co rúm, trong lòng gào thét điên cuồng: Sao cái thằng cha này lại ở đây? Rồi giờ cậu ta có tính sổ mình không trời?
Lionel đảo mắt, chuẩn xác nhìn thẳng về phía Larissa.
Thâm tâm Larissa run rẩy: Chết rồi, nó nhìn sang đây rồi!
Cô vội vàng lách người, nép sát ra sau lưng Delwyn để trốn. Delwyn khựng người, ngoái lại hỏi: "Em sao vậy Lary?" Larissa chỉ biết ngậm chặt miệng, không dám phát ra nửa tiếng động.
Lionel thấy hành động né tránh của cô thì mặt hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng: "Nè, tôi có ăn thịt cậu đâu mà núp làm cái gì thế?"
Lúc này, Delwyn mới để ý thấy trên khóe miệng và một bên má của Lionel có dán mấy miếng băng cá nhân, cô liền tò mò hỏi: "À mà mặt cậu bị sao thế kia?"
"Mặt tui hả?"
Lionel chạm tay lên vết thương, bỗng nhiên, cậu ta hạ tông giọng, nở một nụ cười vô cùng "dịu dàng" và tỏa nắng:
"Mèo cào đó."
Không gian xung quanh như ngưng đọng mất ba giây, đám học viên hóng hớt như bị trúng bùa mê, lập tức rú lên điên cuồng:
"Á Á Á! Ngài Lionel cười kìa! Đẹp trai xỉu ngang xỉu dọc luôn má ơi!"
Giữa đám đông đang cuồng nhiệt, một học viên A ghé tai bạn thì thầm: "Nhưng sao con nhỏ tóc hồng đó lại dám nói câu thô lỗ với ngài Lionel vậy?"
Học viên B hùa theo: "Đúng đúng, nhìn mặt là thấy đáng ghét rồi."
Delwyn hơi nhíu mày, có cảm giác như có đứa nào đó đang nói xấu sau lưng mình.
Còn Larissa? Cô đang đứng sau lưng chị gái, nở một nụ cười tươi rói, một nụ cười mang đậm sự sợ sệt và hèn nhát của kẻ có tội. Trong lòng cô muốn khóc thành dòng sông: Mèo cào cái gì chứ.. Hôm qua chính tay bà đây đấm cậu vào vị trí đó mà!
Ký ức kinh hoàng của chiều ngày hôm qua lại ùa về..
Bốp!
Vừa chợp mắt được một lúc ở vườn sau, Larissa tỉnh dậy thì thấy quả đầu đỏ chói của Lionel đang nằm ghé sát mặt mình cùng nụ cười quái dị. Theo phản xạ tự nhiên của một đứa từng học võ Vovinam và kỹ năng sinh tồn của sát thủ, Larissa không nói không rằng, vung một cú đấm thẳng cánh cò bay vào mặt tên biến thái trước mắt.
Cậu nhóc tóc đỏ tên Lionel đó ôm lấy bên má sưng vù, khóe miệng rỉ máu, sững sờ nhìn Larissa bằng ánh mắt không tin nổi vào nhân sinh:
"Sao.. Sao cậu lại đấm tôi?"
Larissa nhận ra mình lỡ tay, vội vàng xua tay xin lỗi: "Ấy chết! Xin lỗi cậu. Tớ, tớ giật mình quá nên.."
Gương mặt Lionel đờ đẫn ra: "Tôi chỉ muốn trả thù chuyện sáng hôm qua thôi mà. Cậu dám chê tôi lùn, trong khi rõ ràng tôi cao bằng cậu."
Chợt, hai hàng nước mắt của vị thủ khoa Kiếm thuật tương lai trào ra lã chã, có lẽ là do cú đấm của cựu sát thủ Trần Bội Linh lực chiến quá mạnh, đau thấu tâm can.
Larissa hốt hoảng: "Ơ, ơ. Cậu khóc đấy à?"
Lionel bị chạm tự ái, lập tức bùng nổ, gào lên: "T-Tôi khóc đó! Thì sao chứ! Tôi lùn hơn cậu là chuyện của hồi 8 tuổi rồi! Cậu chê tôi, tôi ấm ức lắm chứ bộ!"
Larissa đứng hình mất năm giây: Ủa? Hóa ra khóc là vì bị chê lùn từ hồi 8 tuổi, chứ không phải do bị đấm hả? Cô bối rối gãi đầu, hỏi lại đầy lúng túng: "Tớ, tớ từng nói thế thật hả?" Trong thâm tâm cô lại nghĩ: Mà thằng nhóc mít ướt này rốt cuộc là ai vậy ta?
Lionel nghe xong câu đó thì khựng lại, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn cô: "Cậu.. Không nhớ gì sao?"
Larissa thành thật lắc đầu, rồi vội vàng dùng tiền tài để chuộc lỗi: "Với lại, ờ.. Tôi xin lỗi vì đã đấm cậu. Hay là, để tôi đãi cậu một bữa ăn ở nhà hàng sang trọng quanh đây coi như tạ tội nha."
Mắt Lionel chợt lóe sáng như đèn pha: "Được đó, đúng lúc tôi đang đ.." Chữ "đói" còn chưa kịp thốt ra khỏi mỏ thì Lionel lại một lần nữa hóa đá toàn tập khi nghe câu tiếp theo của Larissa:
"Mà cậu tên gì vậy?"
Lionel tức đến nổ đom đóm mắt, gầm lên nức nở: "A A A! Lại nữa rồi! Cậu quên chuyện cậu chê tôi lùn, giờ quên béng luôn tôi là ai nữa hả?"
Larissa hoàn toàn bối rối. Trong lòng cô thầm nghĩ mình có làm gì sai đâu chứ? Mà "lại nữa" là có ý gì?
Lionel ôm một bầu trời đau khổ và uất ức, quay người bỏ chạy. Larissa nhìn theo, gọi to: "Nè, còn bữa ăn.."
Lionel đột ngột đứng khựng lại, quay đầu hét lớn một câu dằn mặt: "Khỏi! Cậu.. Cậu.."
Larissa nuốt nước bọt cái ực, chờ đợi.
"Cậu coi chừng đó!"
Hét xong câu thoại kinh điển của mấy đứa thua trận, cậu chàng cắm đầu bỏ chạy mất dạng. Larissa đứng ngớ người ra giữa vườn hoa. Đây là lần đầu tiên kể từ kiếp trước đến kiếp này cô rơi vào trạng thái vô tri toàn diện như vậy. Chợt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Larissa bắt đầu run rẩy: Nó kêu mình coi chừng.. Không lẽ, thằng nhóc mít ướt đó là con ông cháu cha, địa vị cao hơn mình? Thôi chết mình rồi hu hu.
Trở lại thực tại của ngày khai giảng.
Larissa đứng sau lưng Delwyn, nhìn nụ cười "mèo cào" đầy dối trá của Lionel, thầm cầu nguyện cho những ngày tháng học đường sắp tới của mình được bình yên. Nhưng có vẻ như, điều đó là bất khả thi rồi.