0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
21 0
Mong một lần được bình yên

55372166606_597e48a12d_o.png


Tác giả: MK Strawberry.

Thể loại: Xuyên không, ngôn tình, hành động, hài hước, harem, tâm lý, bi kịch, kinh dị, huyễn tưởng.

Tình trạng: Đang tiến hành.

[17+]

Giới thiệu:

"Nếu được lựa chọn thêm một lần nữa.."

Có người mong giàu sang.

Có người mong quyền lực.

Có người mong được yêu.

Còn cô..

Chỉ mong một ngày nào đó thức dậy mà không phải cảnh giác với bất kỳ ai.

Không phải giả vờ mạnh mẽ.

Không phải cười để che giấu những vết thương.

Không phải sống như thể ngày mai mình sẽ chết.

Đáng tiếc, số phận chưa từng hỏi cô muốn gì.

Sau một cái chớp mắt, Trần Bội Linh tỉnh dậy trong thân xác của một cô tiểu thư mười bốn tuổi mang tên Larissa Cyrendale, một nhân vật phụ mờ nhạt trong cuốn tiểu thuyết mà cái kết đã được định sẵn.

Một nhân vật chỉ được viết qua loa rồi chết trẻ.

Nhưng lần này..

Cô không định ngoan ngoãn bước theo kịch bản đó.

Dẫu phải đối đầu với số phận, cô vẫn sẽ giành lấy điều mà cả hai kiếp người đều chưa từng có.

Một lần được bình yên.

Và đó cũng là khởi đầu cho tất cả.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1.

Ánh nắng buổi sớm rọi qua khung cửa sổ bằng thủy tinh chạm khắc tinh xảo, đổ dài trên chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi bóng loáng của dinh thự Cyrendale. Không khí trong phòng ăn tĩnh mịch đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ một cách nhẹ nhàng.

Bốn thành viên của gia đình Tử tước Cyrendale ngồi theo đúng nghi thức quý tộc. Ông Charles Cyrendale, vị chủ gia đình nghiêm nghị, ngồi ở vị trí trung tâm. Ngay bên trái ông là Larissa, một cô bé mười bốn tuổi với mái tóc nâu ngắn ngang cằm, nổi bần bật cùng quả mái ngố lởm chởm như thể vừa trải qua một vụ tai nạn kéo. Đối diện phía bên phải bàn ăn là Tử tước phu nhân Rosalind Cyrendale và cô con gái lớn Delwyn Cyrendale.

Larissa đang nhai dở miếng bánh thì sống lưng chợt lạnh toát. Cô liếc mắt, phát hiện ông cha hờ của mình đang nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt sâu hoắm, không nói một lời. Sự im lặng kéo dài khiến da gà cô nổi rần rần. Không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, Larissa đành chủ động lên tiếng phá vỡ băng tảng:

"Dạ!"

Charles lập tức nhíu mày, giọng trầm xuống đầy uy áp:

"Chú ý cách ăn uống của con đi, quý tộc khi ăn không được phát ra tiếng. Với lại, con dám hét to với ta à?"

Larissa giật thót, vội cúi đầu, nở nụ cười trừ lấy lòng:

".. Con xin lỗi, con dại mồm quá ha ha."

Trong lòng cô thầm oán hận: Khí chất của lão già này đáng sợ thật đấy, đúng là áp lực của giai cấp tư sản mà.

Charles thu lại ánh mắt sắc lẹm, thản nhiên cắt miếng bít tết rồi hỏi tiếp:

"Mà Larissa này, hôm qua con đã chọc phá gì thằng con trai của Thống lĩnh Quân đoàn Hoàng gia vậy?"

Cơ mặt Larissa lập tức đơ ra. Đầu cô hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng: Ủa, ai vậy? Thằng nào vậy ta? Tuy trong lòng hoang mang tột độ nhưng cái nết sinh tồn trỗi dậy, cô vẫn cố rặn ra một vẻ mặt như thể mình biết tuốt:

"Dạ con.. Con có chọc ghẹo gì cậu ấy đâu ạ."

Charles dừng dao nĩa, nhướng mày: "Vậy hả?"

Ký ức ngày hôm qua chợt hiện về trong tâm trí vị Tử tước. Ông nhớ rõ mồn một cảnh tượng một thằng nhóc tóc đỏ chói như đốm lửa, hùng hổ chạy đến trước cổng dinh thự, dùng cái giọng đang tuổi dậy thì hét váng lên:

"Kêu con nhỏ tóc nâu ra đây! Dám chọc tức ta sao!"

Cũng may lúc đó Larissa đang ngủ say như chết nên chẳng nghe thấy gì, còn ông thì vốn dĩ chẳng muốn dây dưa vào mấy chuyện lông gà vỏ tỏi của đám con nít.

Trở về thực tại, Charles chậm rãi nói:

"Hôm qua, nó tới tận đây mắng vốn ta đấy.."

"Ủa vậy sao.." Larissa chớp chớp mắt, trong lòng không khỏi cảm thán: Cậu ta tìm tới tận nhà luôn hả? Chắc là nguyên chủ trước đây đã nói cái gì quá đáng lắm rồi.

Cô lầm bầm: "Nhưng mà.. Con có làm gì cậu ấy đâu nhỉ?"

Charles nhìn biểu cảm thay đổi liên tục của đứa con gái nhỏ, có chút nghi ngờ: "Sao nay con hờ hững thế?"

"A, con ổn mà!" Larissa cười giả lả để lấp liếm.

Thật ra, cơ thể này vốn dĩ không thuộc về cô.

Tên thật của cô là Trần Bội Linh, một sinh viên năm ba chuyên ngành Hội Họa tại một trường Đại học Mỹ thuật danh tiếng ở Việt Nam. Cuộc sống kiếp trước của cô có thể tóm gọn trong hai chữ: Ly kỳ. Sáng cô đi học cọ vẽ, đêm đến lại đi thủ tiêu mục tiêu theo lệnh của tổ chức ngầm do ba nuôi quản lý.

Nói là sát thủ nghe cho ngầu vậy thôi, chứ cô tự nhận mình là một sát thủ "hờ" có lòng nhân hậu, chưa từng nếm mùi máu tanh. Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, cô chỉ dùng khuôn mặt diễn nét đáng sợ cùng kỹ năng hù dọa đỉnh cao, ép mục tiêu phải phối hợp: "Mày không ngất đi là con này xẻo mày chết tươi đấy!"

Sau đó chờ đối phương sợ quá xỉu ngang, cô sẽ dùng màu vẽ chuyên dụng ngụy tạo một hiện trường giả máu me be bét để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ. Khôi hài ở chỗ, cái tổ chức ngầm đó bị mù thật, bao nhiêu năm qua không hề nhận ra một chút sơ hở nào.

"È hèm."

Một tiếng hắng giọng sắc lẹm của phụ nữ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Larissa. Đó là bà mẹ kế Rosalind Cyrendale. Bà ta liếc nhìn hai cha con, giọng điệu sặc mùi mỉa mai:

"Hai người trò chuyện vui vẻ quá nhỉ, mải mê đến mức quên luôn sự tồn tại của mẹ con chúng tôi ở đây rồi à?"

Dù biết bà mẹ kế này chẳng ưa gì mình, nhưng khi Larissa ngước lên nhìn, thâm tâm cô liền gào thét: Ặc, bà ấy đẹp quá! Và người bên cạnh bà ấy là..

Ngồi cạnh Rosalind là một thiếu nữ có mái tóc màu hồng nhạt dài suôn mượt như lụa, đôi mắt mang sắc hoa anh đào trong vắt, đẹp đến mức tựa như nữ thần hạ phàm. Gương mặt cô ấy thoáng chút khó xử, khẽ cúi xuống nhìn gầm bàn để né tránh xung đột.

Trong đầu Larissa chợt lóe lên một tia sáng. Nữ chính!

Charles đặt mạnh chiếc nĩa xuống bàn, hừ lạnh: "Đừng có giở cái giọng như thể bọn ta đang bắt nạt hai mẹ con quý phu nhân."

Rosalind cũng không vừa, vênh mặt lên: "Hứ! Gì hả?"

Larissa lúc này hoàn toàn ngó lơ trận chiến của hai vị phụ huynh. Mắt cô đảo liên tục từ mẹ kế sang cô chị gái. Ôi thật là.. Nét đẹp của họ không chỉ dừng lại ở mức lộng lẫy thông thường, mà nó còn chói chang đến mức cô cá là mặt trời mà nhìn vào cũng phải đeo kính râm chống lóa!

Chính khoảnh khắc nhìn thấy Delwyn, Larissa mới cay đắng nhận ra một sự thật phũ phàng: Cô đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mang tên "Chị chị em em nhà Cyrendale" – một bộ truyện ngôn tình ba xu theo mô típ ngược luyến tàn tâm, cẩu huyết và ngập tràn sự kịch tính mà cô từng đọc qua.

Tuy nhiên, toàn bộ nội dung truyện chỉ xoay quanh cuộc sống hào nhoáng nhưng đầy trắc trở của Delwyn – cô chị kế hơn nguyên chủ đúng hai tháng tuổi. Xuyên suốt những năm tháng học đường, Delwyn sẽ phải đối mặt với một dàn hậu cung gồm ba nam chính cực phẩm: Người tóc bạch kim, người tóc đỏ, người tóc nâu nhạt. Cả ba đều là những thiên tài đẹp trai điên đảo chúng sinh.

Còn Larissa Cyrendale trong nguyên tác? Cô chỉ là một đứa em gái cùng cha khác mẹ mờ nhạt, làm lá chắn drama cho nữ chính và sẽ chết vào năm 18 tuổi. Hết truyện. Đến cả nguyên nhân cái chết của cô, tác giả cũng chẳng buồn nhắc tới.

Larissa âm thầm chửi rủa trong lòng: Tên tiểu thuyết với nội dung chả ăn khớp gì với nhau cả! Tác giả có biết đặt tên truyện không vậy hả trời?

Buổi chiều, thời tiết chuyển hướng mát mẻ, những cơn gió nhẹ mang theo hương hoa cỏ thoang thoảng khắp sân vườn sau dinh thự Cyrendale.

Larissa lúc này đang ở trong thân xác mười bốn tuổi đang chậm rãi đi dạo dưới bóng râm. Để xua tan nỗi sầu muộn, cô ngân nga bài hát thiếu nhi "Một con vịt" mà kiếp trước cô vẫn thường nghe. Tuổi thơ ở Sài Gòn chợt ùa về khiến cô bật cười thành tiếng.

"Hây da, nhìn bãi cỏ màu xanh dễ chịu ghê."

Larissa thảnh thơi ngồi xuống, rồi không nhịn được mà ngả lưng nằm dài ra bãi cỏ, lăn qua lăn lại vài vòng. Cảm giác mềm mại và mát rượi của thảm cỏ khiến cô thoải mái đến mức thở phào một tiếng.

Thực ra, khi mới tỉnh dậy vào đêm qua, cô đã vô cùng hoang mang. Việc đối diện với một cơ thể xa lạ ở một thế giới xa lạ khiến cô phải thức trắng cả đêm để tiếp nhận hiện thực. Mãi cho đến bữa ăn sáng nay, khi ông già Tử tước gọi cô là Larissa, cô mới xâu chuỗi được mọi việc và nhận ra mình đã xuyên sách. Nếu không nhờ cái tên đó, chắc cô phải sống trong hoang mang cả đời mất.

Larissa gác tay lên trán, chán nản suy nghĩ. Cô chẳng biết nguyên nhân gì khiến mình rơi vào hoàn cảnh này, trí nhớ trước khi xuyên không hoàn toàn là một khoảng trống. Chắc là bị mất trí nhớ tạm thời rồi. Dựa theo kinh nghiệm đọc mấy cuốn truyện tranh thể loại xuyên không kiếp trước, cô bắt đầu đoán mò: Có lẽ mình bị xe tải tông? Hoặc là bị thằng tâm thần nào đó gánh đi rồi? Chỉ có thể là một trong hai tình huống kinh điển đó thôi. Ôi đau đầu quá.. Chắc mình cũng nằm trong số đông đó nhỉ?

Cơn gió chiều hiu hiu thổi qua, kéo theo sự mệt mỏi tích tụ từ đêm qua ập đến. Đôi mắt Larissa díu lại, cô lầm bầm:

"Buồn ngủ quá.. Thôi đành ngủ một giấc đi vậy, cú sốc đêm qua làm mình kiệt sức thật rồi."

Giữa cơn mơ màng, tai cô chợt nhạy bén nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ ngay bên cạnh. Larissa nhíu mày, lầu bầu trong cổ họng: "Tiếng gì vậy?"

Cô uể oải mở mắt ra, quay sang bên cạnh theo bản năng.

Đập vào mắt Larissa là một quả đầu tóc đỏ chói chang. Thằng nhóc đó đang nằm nghiêng, chống tay lên đầu, ghé sát mặt vào cô và nở một nụ cười quái dị đến gai người.

Trần đời chưa từng gặp cái kích thích nào mạnh như thế này, toàn bộ dây thần kinh của Larissa lập tức đứt phựt. Cô hoảng hốt, bật ngửa ra sau rồi hét lên thất thanh:

"A a a a!"

Trong tiếng hét chói tai vang vọng khắp khu vườn, nội tâm của Larissa đang gầm rú điên cuồng: Thằng khùng nào đây?
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2: KHAI GIẢNG HỌC VIỆN (1)

Học viện Sloan được tổ chức long trọng như một lễ hội chào đón những thiên tài mới bước chân vào giới thượng lưu. Khuôn viên học viện rộng lớn, bao bọc lấy tòa nhà học chính cổ kính, uy nghiêm và sang chảnh đến nghẹt thở. Từ sáng sớm, hàng trăm tân học viên trong bộ đồng phục chỉnh tề đã kéo từ cổng vào, tiếng cười nói, bàn tán rôm rả vang động cả một vùng trời. Thế nhưng..

Uỳnh!

Một tiếng động lớn đột ngột vang lên khiến cả đám đông giật mình. Mọi ánh mắt hiếu kỳ đồng loạt đổ dồn về phía cổng chính. Ngay dưới nền đất đá, một vòng tròn ma pháp khổng lồ bất ngờ hiện ra, tỏa ra những luồng sáng chói mắt. Khi ánh sáng vừa dịu xuống, hai bóng người đang nắm chặt tay nhau dần dần lộ diện.

Đó là Larissa và Delwyn.

Đám đông xung quanh lập tức ồ lên ngạc nhiên, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ:

"Cái gì thế kia? Ma pháp dịch chuyển tức thời à?"

"Oa! Tuyệt quá! Ngầu ghê!"

"Trong hai cô gái đó, ai là người thi triển ma pháp này vậy?"

"Còn phải hỏi nữa sao." Một học viên khẽ tặc lưỡi, ánh mắt hướng về phía cô gái tóc hồng nhạt: "Chắc chắn là bạn tóc hồng rồi."

Cô gái tóc hồng nhạt ấy là Delwyn, cô sải bước đi vào học viện, quanh người cô như tỏa ra một thứ hào quang chói lòa của một nữ chính chuẩn mực. Ngược lại, Larissa đi phía sau với quả mái ngố lởm chởm như bị làm mờ đi hoàn toàn trong mắt quần chúng, nhường lại tâm điểm chú ý cho cô chị gái. Đám học viên xung quanh bắt đầu nhốn nháo hẳn lên:

"Đúng là cô ấy rồi, vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang nữa."

"Ô, ô! Hình như đó là tiểu thư Delwyn Cyrendale thì phải!"

Giữa những tiếng xì xào khen ngợi, một giọng nói trong trẻo, tông giọng cao vút chợt vang lên phá tan bầu không khí:

"Lary bé bỏng của chị đỉnh quá đi mất!"

Đám học viên xung quanh ngớ người ra, đồng loạt chấm hỏi đầy đầu: Ủa alô, Lary? Lary là ai vậy? Không lẽ đứa thi triển ma pháp là con nhỏ tóc nâu xấu quắc đứng bên cạnh hả ta?

Larissa gãi gãi cái trán bướng bỉnh ẩn sau quả mái ngố, cười giả lả: "A ha ha, bình thường thôi mà chị."

Delwyn khẽ mỉm cười, nhìn khuôn mặt có phần ngốc nghếch đáng yêu của em gái mình, giọng điệu ngọt ngào cưng chiều: "Nhưng em chỉ mới học nó trong một đêm hôm qua thôi đúng không? Em giỏi cực kỳ luôn á!"

Nói rồi, Delwyn chợt nhìn quanh, sực nhớ ra điều gì: "Nhưng mà.. Hình như tụi mình quên mang theo hành lý rồi.."

Larissa giật thót, mặt tái mét: "Á! Lúc nãy tại em nôn nóng thử nghiệm quá nên.."

Trong thâm tâm, Larissa đang gào thét: Ai mà ngờ cái ma pháp trận dịch chuyển vẽ bùa trong sách cổ lại thành công thật đâu.

Delwyn xua tay, trấn an: "Mà thôi không sao, tí nữa quản gia mang tới cho, đừng lo nha. Lary bé bỏng của chị vẫn là giỏi nhất!"

Larissa lúc này đã hoàn toàn để ngoài tai lời khen của chị gái. Trong đầu cô đang hiện lên viễn cảnh kinh dị trước khi dịch chuyển. Lúc ma pháp kích hoạt, hai đứa biến mất, cô hình như có nghe thấy tiếng la thất thanh đầy tuyệt vọng của ông quản gia già ở phủ Tử tước. Phen này chắc ông cụ sang chấn tâm lý nhẹ luôn quá.

"Lary bé bỏng? Sến rện quá đi Delwyn ơi."

Một giọng nam trầm ấm nhưng đầy mùi cà khịa vang lên từ phía sau. Delwyn khó chịu ra mặt, lập tức quay ngoắt lại. Larissa cũng tò mò ló đầu ngó theo.

Đó là một cậu nhóc tóc đỏ rực như lửa, sở hữu một gương mặt góc cạnh đẹp trai đến mức hoàn hảo, đúng chuẩn gu hotboy học đường có thể khiến các cô gái rụng trứng hàng loạt. Xung quanh lập tức bùng nổ những tiếng hét chói tai của đám nhân vật quần chúng:

"A a a! Là lionel brown!"

Delwyn khoanh tay, nhướng mày nhìn khứa tóc đỏ: "Lionel đó à? Hôm nay mồm cậu có vẻ ngọt hơn rồi đấy nhỉ."

Lionel hếch cằm, cười khẩy: "Ha! Tui biết tỏng cái ý của cậu nhé."

Trong khi hai thiên tài đang đấu khẩu, gương mặt của Larissa ở phía sau chợt biến sắc, ngũ quan co rúm, trong lòng gào thét điên cuồng: Sao cái thằng cha này lại ở đây? Rồi giờ cậu ta có tính sổ mình không trời?

Lionel đảo mắt, chuẩn xác nhìn thẳng về phía Larissa.

Thâm tâm Larissa run rẩy: Chết rồi, nó nhìn sang đây rồi!

Cô vội vàng lách người, nép sát ra sau lưng Delwyn để trốn. Delwyn khựng người, ngoái lại hỏi: "Em sao vậy Lary?" Larissa chỉ biết ngậm chặt miệng, không dám phát ra nửa tiếng động.

Lionel thấy hành động né tránh của cô thì mặt hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng: "Nè, tôi có ăn thịt cậu đâu mà núp làm cái gì thế?"

Lúc này, Delwyn mới để ý thấy trên khóe miệng và một bên má của Lionel có dán mấy miếng băng cá nhân, cô liền tò mò hỏi: "À mà mặt cậu bị sao thế kia?"

"Mặt tui hả?"

Lionel chạm tay lên vết thương, bỗng nhiên, cậu ta hạ tông giọng, nở một nụ cười vô cùng "dịu dàng" và tỏa nắng:

"Mèo cào đó."

Không gian xung quanh như ngưng đọng mất ba giây, đám học viên hóng hớt như bị trúng bùa mê, lập tức rú lên điên cuồng:

"Á Á Á! Ngài Lionel cười kìa! Đẹp trai xỉu ngang xỉu dọc luôn má ơi!"

Giữa đám đông đang cuồng nhiệt, một học viên A ghé tai bạn thì thầm: "Nhưng sao con nhỏ tóc hồng đó lại dám nói câu thô lỗ với ngài Lionel vậy?"

Học viên B hùa theo: "Đúng đúng, nhìn mặt là thấy đáng ghét rồi."

Delwyn hơi nhíu mày, có cảm giác như có đứa nào đó đang nói xấu sau lưng mình.

Còn Larissa? Cô đang đứng sau lưng chị gái, nở một nụ cười tươi rói, một nụ cười mang đậm sự sợ sệt và hèn nhát của kẻ có tội. Trong lòng cô muốn khóc thành dòng sông: Mèo cào cái gì chứ.. Hôm qua chính tay bà đây đấm cậu vào vị trí đó mà!

Ký ức kinh hoàng của chiều ngày hôm qua lại ùa về..

Bốp!

Vừa chợp mắt được một lúc ở vườn sau, Larissa tỉnh dậy thì thấy quả đầu đỏ chói của Lionel đang nằm ghé sát mặt mình cùng nụ cười quái dị. Theo phản xạ tự nhiên của một đứa từng học võ Vovinam và kỹ năng sinh tồn của sát thủ, Larissa không nói không rằng, vung một cú đấm thẳng cánh cò bay vào mặt tên biến thái trước mắt.

Cậu nhóc tóc đỏ tên Lionel đó ôm lấy bên má sưng vù, khóe miệng rỉ máu, sững sờ nhìn Larissa bằng ánh mắt không tin nổi vào nhân sinh:

"Sao.. Sao cậu lại đấm tôi?"

Larissa nhận ra mình lỡ tay, vội vàng xua tay xin lỗi: "Ấy chết! Xin lỗi cậu. Tớ, tớ giật mình quá nên.."

Gương mặt Lionel đờ đẫn ra: "Tôi chỉ muốn trả thù chuyện sáng hôm qua thôi mà. Cậu dám chê tôi lùn, trong khi rõ ràng tôi cao bằng cậu."

Chợt, hai hàng nước mắt của vị thủ khoa Kiếm thuật tương lai trào ra lã chã, có lẽ là do cú đấm của cựu sát thủ Trần Bội Linh lực chiến quá mạnh, đau thấu tâm can.

Larissa hốt hoảng: "Ơ, ơ. Cậu khóc đấy à?"

Lionel bị chạm tự ái, lập tức bùng nổ, gào lên: "T-Tôi khóc đó! Thì sao chứ! Tôi lùn hơn cậu là chuyện của hồi 8 tuổi rồi! Cậu chê tôi, tôi ấm ức lắm chứ bộ!"

Larissa đứng hình mất năm giây: Ủa? Hóa ra khóc là vì bị chê lùn từ hồi 8 tuổi, chứ không phải do bị đấm hả? Cô bối rối gãi đầu, hỏi lại đầy lúng túng: "Tớ, tớ từng nói thế thật hả?" Trong thâm tâm cô lại nghĩ: Mà thằng nhóc mít ướt này rốt cuộc là ai vậy ta?

Lionel nghe xong câu đó thì khựng lại, đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn cô: "Cậu.. Không nhớ gì sao?"

Larissa thành thật lắc đầu, rồi vội vàng dùng tiền tài để chuộc lỗi: "Với lại, ờ.. Tôi xin lỗi vì đã đấm cậu. Hay là, để tôi đãi cậu một bữa ăn ở nhà hàng sang trọng quanh đây coi như tạ tội nha."

Mắt Lionel chợt lóe sáng như đèn pha: "Được đó, đúng lúc tôi đang đ.." Chữ "đói" còn chưa kịp thốt ra khỏi mỏ thì Lionel lại một lần nữa hóa đá toàn tập khi nghe câu tiếp theo của Larissa:

"Mà cậu tên gì vậy?"

Lionel tức đến nổ đom đóm mắt, gầm lên nức nở: "A A A! Lại nữa rồi! Cậu quên chuyện cậu chê tôi lùn, giờ quên béng luôn tôi là ai nữa hả?"

Larissa hoàn toàn bối rối. Trong lòng cô thầm nghĩ mình có làm gì sai đâu chứ? Mà "lại nữa" là có ý gì?

Lionel ôm một bầu trời đau khổ và uất ức, quay người bỏ chạy. Larissa nhìn theo, gọi to: "Nè, còn bữa ăn.."

Lionel đột ngột đứng khựng lại, quay đầu hét lớn một câu dằn mặt: "Khỏi! Cậu.. Cậu.."

Larissa nuốt nước bọt cái ực, chờ đợi.

"Cậu coi chừng đó!"

Hét xong câu thoại kinh điển của mấy đứa thua trận, cậu chàng cắm đầu bỏ chạy mất dạng. Larissa đứng ngớ người ra giữa vườn hoa. Đây là lần đầu tiên kể từ kiếp trước đến kiếp này cô rơi vào trạng thái vô tri toàn diện như vậy. Chợt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Larissa bắt đầu run rẩy: Nó kêu mình coi chừng.. Không lẽ, thằng nhóc mít ướt đó là con ông cháu cha, địa vị cao hơn mình? Thôi chết mình rồi hu hu.

Trở lại thực tại của ngày khai giảng.

Larissa đứng sau lưng Delwyn, nhìn nụ cười "mèo cào" đầy dối trá của Lionel, thầm cầu nguyện cho những ngày tháng học đường sắp tới của mình được bình yên. Nhưng có vẻ như, điều đó là bất khả thi rồi.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back