24
0
"Lọ Lem Vũ Trụ Đen Tối" của Maz là một câu chuyện cổ tích đen được xây dựng từ hình tượng Lọ Lem quen thuộc nhưng khoác lên nó một màu sắc hoàn toàn khác. Vẫn có lâu đài, dạ hội, hoàng tử, váy đẹp và đôi giày pha lê, nhưng phía sau tất cả lại là một âm mưu hiến tế do Quỷ Vương sắp đặt.
Điểm cuốn hút của ca khúc nằm ở sự đối lập giữa giai điệu mang hơi hướng vũ hội cổ tích và câu chuyện ngày càng trở nên u tối. Bài hát không cần phụ thuộc quá nhiều vào những đoạn rap dữ dội để tạo cảm giác đáng sợ, mà dùng chính không khí của một buổi dạ tiệc để khiến người nghe cảm nhận sự bất an. Từ một giấc mơ đẹp, câu chuyện dần biến thành bi kịch, rồi cuối cùng mở ra hành trình của một Lọ Lem không còn chờ phép màu cứu mình, mà tự cầm kiếm bước vào bóng tối.
Lời bài hát:
[Ver 1] Ngày xửa ngày xưa, vương quốc xa xăm,
Có một căn nhà mốc và tiếng thở than
Cha đã mất, chỉ còn cô với ba người
Mẹ kế và hai em, chẳng cười từ thôi nôi
Tên cô là Lem, tóc rối như tổ quạ
Áo vá lại bằng chỉ cũ, mơ cũng chả dám xa
Một ngày của cô, bắt đầu bằng than
Kết thúc bằng tro, và sự im lặng lan
Mẹ kế im không quát,
Nhưng lời sắc như lưỡi dao
Mắt đã đủ khiến người khác tắt thở
Hai em con riêng của mẹ
Tóc thơm váy mượt, miệng luôn nạnh hẹ
Nhưng mà Lem không phản kháng,
Chỉ cười lệch
Dường như đã quen bị bỏ quên dưới vết nứt gạch
Cô chẳng ghét họ, chỉ thấy mình là tro
Làm sao sánh với những ngọn lựa đang cháy to?
Cô thường nhìn ra, qua khung cửa gỗ mốc
Nghe tiếng xe, tiếng người, tiếng ngựa kêu lộc cộc
Mơ về một đêm, váy xoay trong điệu nhạc
Nhưng rồi tỉnh, mùi bếp nhọ dội thẳng mặt
Cô không biết mình là ai,
Không biết từ nhỏ tới giờ mình làm gì sai
Cho những điều cô nhận lại
Trời đang dần sáng nhưng cô không thấy ngày mai
[Hook 1] Có một giấc mơ nằm sau khói than
Có một ánh đèn không dành cho ta
Có bàn tay đưa rồi rút lại nhanh
Có lời hứa nghe như gió mỏng manh
Có người đứng yên đêm loang lổ
Có tiếng gọi tên không ai từng ngó
Có chỗ ngồi trống trong cuộc dạ vũ
Có kẻ chỉ sống nhờ vào mộng mơ...
[Ver 2] Một ngày, hoàng cung gửi thư
Mời cả vương quốc, hân hoan, thiếu nữ bật tiếng cười
Lem biết, nhưng không ai nhắc tên cô
Tấm thiệp biến mất, như vốn không ở chỗ
Cô hỏi, mẹ kế chỉ lắc đầu nhẹ "Con không hợp"
Câu ấy như tro rắc khẽ
Cô im, vì quen với sự giấu giếm
Không hỏi thêm, chỉ nhìn ánh đèn ngoài ngõ đang hắt vào đầu
Cả nhà rộn ràng váy vóc,
Hai em tô son, mẹ kế buộc tóc
Lem ngồi trong bếp, tay trầy vì quét
Lưng áo ướt vì khóc lặng khi gió khe khẽ
Chuột chạy loạn, còn bếp đã nguội
Cô co chân trong góc, như thể trời đã nguôi
"Cổ tích là thứ dành cho người đẹp"
Cô nghĩ thầm, nhưng giấc mơ chưa tắt hẳn hết
Và đúng lúc ấy, ánh sáng chói lòa
Một bà lão xuất hiện, mắt mỏi nhưng không già
Bà không có cánh, không phép màu lộng lẫy
Chỉ đưa tay ra bảo:"Con xứng đáng, nhớ lấy điều ấy"
"Con ngoan, hãy mặc váy này"
Từ chỉ rách, ánh kim hiện ra như gió bay
Đôi giày pha lê lấp lánh giữa đêm,
Chuột hóa ngựa, chạy như chưa từng được chạy
"Nhưng hãy nhớ này..."
Bà ghé tai nói nhỏ
"Trước mười hai giờ mọi thứ sẽ hóa cỏ"
Lem gật, ánh mắt sáng hơn nữa
Đêm đó cô bước ra từ hoa, từ tro lửa
Nhưng mà cô đâu có biết rằng
Mọi thứ đang dần tối tăm
Ánh mắt của bà tiên đó
Như con quỷ đang thèm đói ăn
[Hook 1] Có một giấc mơ nằm sau khói than
Có một ánh đen không dành cho ta
Có bàn tay đưa rồi rút lại nhanh
Có lời hứa nghe như gió mỏng manh
Có người đứng yên đêm loang lổ
Có tiếng gọi tên không ai từng ngó
Có chỗ ngồi trống trong cuộc dạ vũ
Có kẻ chỉ sống nhờ vào mộng mơ...
[Ver 3] Lọ Lem đặt chân vào cung, giữa ngàn nến sáng
Không ai nhận ra cô, nhưng mắt đã ngỡ ngàng
Váy đỏ ánh kim, giày pha lê nạm đá
Hoàng tử nhìn như thể cả thế gian này cũng ngã
Chàng bước đến, nhẹ như gió thoảng hương
Không hỏi tên, chỉ chìa tay như ánh trăng vương
Họ khiêu vũ giữa tiếng đàn dây lả lướt
Cô cười, lần đầu từ tim, không cần một ai dẫn bước
Căn phòng như ngưng đọng, chỉ còn có hai người
Một bản tình ca ngắn, cô nghĩ: "Đây là đời"
Hoàng tử nhìn sâu vào ánh mắt,
Thì anh đã dám chắc, cô là người anh tìm rồi
Nhưng rồi chiếc giày cọ gót chân xước,
Một vết nhỏ rơi xuống nền, không kịp bước
Tưởng vô tình, nhưng mặt hoàng tử chợt lạnh
Đèn tắt đồng loạt, cô cảm giác như không ai đứng cạnh
Nến chuyển đỏ, trần cung như rạn nứt
Mọi ánh sáng vàng giờ như máu đông từng chút
Chuông điểm mười hai, vang lên ba hồi
Gió thốc mạnh, váy bay, tường rung, người rối
Hoàng tử biến sắc, mắt hóa đáy vực
Từ lưng mọc cánh, lông vũ đen như mực
Một nửa mặt vỡ, nửa người nửa quỷ
Tiếng nói chàng vang như ngục tối thổi ra lửa...
Vì...
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi mơ
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi máu
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Ver 4] Cô lùi, đôi giày bỗng nóng như thiêu
Mọi người xung quanh lần lượt đổi thành cảnh tiêu điều
Những kẻ khiêu vũ, giờ gầm gừ, mắt đỏ
Lột da, răng dài như kịch bản lật mặt cổ
"Ngươi là vật hiến, máu ngươi mở Cánh Cổng"
Quỷ Vương nói, giọng hắn như rạch vào lồng ngực mỏng
"Ngươi là dòng máu cuối cùng còn tinh khiết"
"Mở Cổng Thứ Mười Ba để vương triều quỷ quyệt"
Cô gào, nhưng không ai còn là người
Chỉ có tiếng dạ tiệc giờ hóa tiếng rên cười
Sàn vỡ, hình ma trận cổ
Mặt đất xoắn như muốn hút linh hồn đổ
Tóc cô bay, váy rách máu thấm
Chân dính giày, không tháo được, như đang buộc chặt lắm
Vào đúng lúc ấy cửa lớn bật tung,
Bao người lao vào như ánh sét giữa rừng
Mẹ kế
Tay cầm kiếm rạn đỏ
Bà gào to, dán bùa máu, từng nét run nhỏ
Cô em gái chắn một đòn, rồi ngã
Không kịp gọi tên, cô chỉ thấy chị mình tan ra vào tro và
Mẹ bước tới, mặt đầy máu
Chém xuyên bóng quỷ, kiếm lóe sáng giữa màn u sầu
"Chạy đi!"
Bà hét, nhưng mà Lem đứng chết trân
Cô đâu nghĩ những người cô từng ghét lại là người thân...
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Hook 3] Gươm vẽ đường máu giữa nền cung nứt
Mỗi bước chân là tro, không còn ký ức
Phía sau là mẹ, không còn tiếng gọi
Phía trước là vực nhưng chẳng thấy chênh vênh
Giày không còn, váy không còn, tên cũng chẳng
Chỉ có ánh nhìn như đã xóa sạch nắng
Cô gái từng mơ, giờ là đao phủ thầm
Gác cánh cổng cuối cùng,
Cho thế giới không thở bằng lừa gạt tâm can
[Ver 4] Máu rơi, thanh kiếm mẹ cắm vào giày
Phép lễ bị phá, cánh cổng gào rú rồi bay
Quỷ Vương lùi lại, bị hút bởi chính lửa
Lời nguyền tan nhưng cũng cuốn theo ba bóng nữa
Chị hai trong tay chưa kịp lời
Em gái máu khô lạnh trên tim rơi
Mẹ, ánh nhìn cuối như vết chém thẳng
Không nói lời "Xin lỗi", chỉ trao gươm lặng câm
Lọ Lem ngồi giữ chân tay họ
Không gào, chỉ nắm tay họ, lửa chập chờn như thở
Gió gào nhưng không xô được mắt cô,
Vì lệ đã chảy cạn từ khoảng khắc phép màu mơ hồ
Cô đứng lên, tro bám khắp cổ tay
Cung điện sau lưng, sụp như lời hứa gãy
Không ai biết tên, cô cũng không muốn nhắc
Chỉ mang kiếm và lòng như tảng đá tạc
Từ hôm đó, nơi đâu có mùi tanh
Là có kẻ mặc áo tro đến rồi đi nhanh
Không khóc không than, chỉ hành xác rồi đi
Gác mỗi cổng máu trước khi ma quỷ kia bước đi
Người ta gọi cô "Kẻ Sát Ma"
Có nơi nói cô là một "Ánh Sáng Đã Sa"
Nhưng sự thật,
Cô không cần danh xưng,
Cô chỉ giết mọi kẻ dùng hào nhoáng để lười người đứng
Mỗi đêm tro rơi từ áo cô vẩy gió,
Cô im lặng đi qua những vũng máu và hư ảo
Không giày, không vương miện, không câu chào
Chỉ lưng gầy, chân trần và lời thề không trao
Một mình giữa đời, người qua không dám hỏi
Một mình trong rừng, quỷ bỏ chạy không dám nói
Cô như bóng đêm biết đi, mang hình hài cô gái nhỏ
Nhưng ai dám thử, đều trở thành tàn tro
[Hook 3] Gươm vẽ đường máu giữa nền cung nứt
Mỗi bước chân là tro, không còn ký ức
Phía sau là mẹ, không còn tiếng gọi
Phía trước là vực nhưng chẳng thấy chênh vênh
Giày không còn, váy không còn, tên cũng chẳng
Chỉ có ánh nhìn như đã xóa sạch nắng
Cô gái từng mơ, giờ là đao phủ thầm
Gác cánh cổng cuối cùng,
Cho thế giới không thở bằng lừa gạt tâm can
Một ngày nọ, hoàng cung gửi thư mời toàn bộ thiếu nữ trong vương quốc đến dự dạ hội. Lem cũng biết về buổi vũ hội ấy, nhưng tấm thiệp dành cho cô đã bị che giấu. Khi Lem hỏi, mẹ kế chỉ lạnh lùng nói rằng cô không phù hợp. Câu trả lời ấy khiến cô càng tin rằng những điều đẹp đẽ của thế giới này vốn không dành cho mình.
Thế nhưng, ngay khi Lem tưởng giấc mơ đã hoàn toàn tắt, một bà lão bí ẩn xuất hiện. Bà trao cho cô một chiếc váy đẹp, một đôi giày pha lê và đưa cô đến với buổi dạ hội. Lem bước vào cung điện giữa ánh nến và những tiếng nhạc, trở thành tâm điểm của đêm hội. Hoàng tử nhanh chóng chú ý đến cô. Hai người cùng khiêu vũ, và trong khoảnh khắc ấy, Lem lần đầu tiên cảm thấy mình thực sự được nhìn thấy và trân trọng.
Nhưng đêm cổ tích nhanh chóng biến thành một cơn ác mộng.
Khi chuông điểm mười hai giờ, phép màu bắt đầu tan biến. Cung điện thay đổi, ánh sáng trở nên méo mó, những con người xung quanh không còn mang hình dáng ban đầu. Hoàng tử cũng lộ ra thân phận thật: hắn chính là một Quỷ Vương với hình dạng đáng sợ. Lem lúc này mới nhận ra mình không được đưa đến đây để tìm kiếm tình yêu, mà là một vật hiến tế cho một nghi lễ đen tối.
Quỷ Vương tiết lộ rằng dòng máu của Lem là thứ cuối cùng cần thiết để mở Cánh Cổng Thứ Mười Ba, qua đó đưa thế lực quỷ dữ trở lại thống trị. Buổi dạ hội vốn giống một giấc mơ đẹp thực chất chỉ là cái bẫy được dựng lên để đưa cô vào cung điện.
Trong lúc Lem tuyệt vọng, mẹ kế và hai người em bất ngờ xuất hiện. Những người mà cô từng nghĩ chỉ mang đến cho mình đau khổ lại liều mạng chống lại quỷ dữ để cứu cô. Họ chiến đấu giữa cung điện đang sụp đổ, và từng người lần lượt phải trả giá. Lem chứng kiến những người thân của mình hy sinh để phá vỡ nghi lễ và giúp cô thoát khỏi nơi đó.
Cuối cùng, lời nguyền bị phá hủy, Quỷ Vương bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng và cánh cổng địa ngục khép lại. Nhưng chiến thắng ấy không đem đến một kết thúc hạnh phúc như những câu chuyện cổ tích thông thường. Lem mất đi những người thân cuối cùng của mình. Cô rời khỏi cung điện với thanh kiếm trong tay, không còn váy đẹp, không còn giày pha lê và cũng không còn tin vào những phép màu mà mình từng mong đợi.
Từ đó, Lem trở thành một kẻ săn quỷ lang thang. Người ta gọi cô bằng nhiều cái tên khác nhau, nhưng cô không quan tâm đến danh xưng. Cô đi qua những vùng đất có bóng tối xuất hiện, tiêu diệt những kẻ dùng vẻ ngoài hào nhoáng để che giấu sự độc ác. Cô không còn là cô gái nhỏ từng ngồi trong căn bếp và mơ về một đêm vũ hội nữa. Sau tất cả những gì đã xảy ra, Lem trở thành một bóng hình cô độc giữa thế giới, mang theo ký ức, thanh kiếm và lời thề của riêng mình.
Điểm cuốn hút của ca khúc nằm ở sự đối lập giữa giai điệu mang hơi hướng vũ hội cổ tích và câu chuyện ngày càng trở nên u tối. Bài hát không cần phụ thuộc quá nhiều vào những đoạn rap dữ dội để tạo cảm giác đáng sợ, mà dùng chính không khí của một buổi dạ tiệc để khiến người nghe cảm nhận sự bất an. Từ một giấc mơ đẹp, câu chuyện dần biến thành bi kịch, rồi cuối cùng mở ra hành trình của một Lọ Lem không còn chờ phép màu cứu mình, mà tự cầm kiếm bước vào bóng tối.
Bài hát: Lọ Lem Vũ Trụ Đen Tối
Trình bày: Maz
Trình bày: Maz
Lời bài hát:
[Ver 1] Ngày xửa ngày xưa, vương quốc xa xăm,
Có một căn nhà mốc và tiếng thở than
Cha đã mất, chỉ còn cô với ba người
Mẹ kế và hai em, chẳng cười từ thôi nôi
Tên cô là Lem, tóc rối như tổ quạ
Áo vá lại bằng chỉ cũ, mơ cũng chả dám xa
Một ngày của cô, bắt đầu bằng than
Kết thúc bằng tro, và sự im lặng lan
Mẹ kế im không quát,
Nhưng lời sắc như lưỡi dao
Mắt đã đủ khiến người khác tắt thở
Hai em con riêng của mẹ
Tóc thơm váy mượt, miệng luôn nạnh hẹ
Nhưng mà Lem không phản kháng,
Chỉ cười lệch
Dường như đã quen bị bỏ quên dưới vết nứt gạch
Cô chẳng ghét họ, chỉ thấy mình là tro
Làm sao sánh với những ngọn lựa đang cháy to?
Cô thường nhìn ra, qua khung cửa gỗ mốc
Nghe tiếng xe, tiếng người, tiếng ngựa kêu lộc cộc
Mơ về một đêm, váy xoay trong điệu nhạc
Nhưng rồi tỉnh, mùi bếp nhọ dội thẳng mặt
Cô không biết mình là ai,
Không biết từ nhỏ tới giờ mình làm gì sai
Cho những điều cô nhận lại
Trời đang dần sáng nhưng cô không thấy ngày mai
[Hook 1] Có một giấc mơ nằm sau khói than
Có một ánh đèn không dành cho ta
Có bàn tay đưa rồi rút lại nhanh
Có lời hứa nghe như gió mỏng manh
Có người đứng yên đêm loang lổ
Có tiếng gọi tên không ai từng ngó
Có chỗ ngồi trống trong cuộc dạ vũ
Có kẻ chỉ sống nhờ vào mộng mơ...
[Ver 2] Một ngày, hoàng cung gửi thư
Mời cả vương quốc, hân hoan, thiếu nữ bật tiếng cười
Lem biết, nhưng không ai nhắc tên cô
Tấm thiệp biến mất, như vốn không ở chỗ
Cô hỏi, mẹ kế chỉ lắc đầu nhẹ "Con không hợp"
Câu ấy như tro rắc khẽ
Cô im, vì quen với sự giấu giếm
Không hỏi thêm, chỉ nhìn ánh đèn ngoài ngõ đang hắt vào đầu
Cả nhà rộn ràng váy vóc,
Hai em tô son, mẹ kế buộc tóc
Lem ngồi trong bếp, tay trầy vì quét
Lưng áo ướt vì khóc lặng khi gió khe khẽ
Chuột chạy loạn, còn bếp đã nguội
Cô co chân trong góc, như thể trời đã nguôi
"Cổ tích là thứ dành cho người đẹp"
Cô nghĩ thầm, nhưng giấc mơ chưa tắt hẳn hết
Và đúng lúc ấy, ánh sáng chói lòa
Một bà lão xuất hiện, mắt mỏi nhưng không già
Bà không có cánh, không phép màu lộng lẫy
Chỉ đưa tay ra bảo:"Con xứng đáng, nhớ lấy điều ấy"
"Con ngoan, hãy mặc váy này"
Từ chỉ rách, ánh kim hiện ra như gió bay
Đôi giày pha lê lấp lánh giữa đêm,
Chuột hóa ngựa, chạy như chưa từng được chạy
"Nhưng hãy nhớ này..."
Bà ghé tai nói nhỏ
"Trước mười hai giờ mọi thứ sẽ hóa cỏ"
Lem gật, ánh mắt sáng hơn nữa
Đêm đó cô bước ra từ hoa, từ tro lửa
Nhưng mà cô đâu có biết rằng
Mọi thứ đang dần tối tăm
Ánh mắt của bà tiên đó
Như con quỷ đang thèm đói ăn
[Hook 1] Có một giấc mơ nằm sau khói than
Có một ánh đen không dành cho ta
Có bàn tay đưa rồi rút lại nhanh
Có lời hứa nghe như gió mỏng manh
Có người đứng yên đêm loang lổ
Có tiếng gọi tên không ai từng ngó
Có chỗ ngồi trống trong cuộc dạ vũ
Có kẻ chỉ sống nhờ vào mộng mơ...
[Ver 3] Lọ Lem đặt chân vào cung, giữa ngàn nến sáng
Không ai nhận ra cô, nhưng mắt đã ngỡ ngàng
Váy đỏ ánh kim, giày pha lê nạm đá
Hoàng tử nhìn như thể cả thế gian này cũng ngã
Chàng bước đến, nhẹ như gió thoảng hương
Không hỏi tên, chỉ chìa tay như ánh trăng vương
Họ khiêu vũ giữa tiếng đàn dây lả lướt
Cô cười, lần đầu từ tim, không cần một ai dẫn bước
Căn phòng như ngưng đọng, chỉ còn có hai người
Một bản tình ca ngắn, cô nghĩ: "Đây là đời"
Hoàng tử nhìn sâu vào ánh mắt,
Thì anh đã dám chắc, cô là người anh tìm rồi
Nhưng rồi chiếc giày cọ gót chân xước,
Một vết nhỏ rơi xuống nền, không kịp bước
Tưởng vô tình, nhưng mặt hoàng tử chợt lạnh
Đèn tắt đồng loạt, cô cảm giác như không ai đứng cạnh
Nến chuyển đỏ, trần cung như rạn nứt
Mọi ánh sáng vàng giờ như máu đông từng chút
Chuông điểm mười hai, vang lên ba hồi
Gió thốc mạnh, váy bay, tường rung, người rối
Hoàng tử biến sắc, mắt hóa đáy vực
Từ lưng mọc cánh, lông vũ đen như mực
Một nửa mặt vỡ, nửa người nửa quỷ
Tiếng nói chàng vang như ngục tối thổi ra lửa...
Vì...
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi mơ
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi máu
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Ver 4] Cô lùi, đôi giày bỗng nóng như thiêu
Mọi người xung quanh lần lượt đổi thành cảnh tiêu điều
Những kẻ khiêu vũ, giờ gầm gừ, mắt đỏ
Lột da, răng dài như kịch bản lật mặt cổ
"Ngươi là vật hiến, máu ngươi mở Cánh Cổng"
Quỷ Vương nói, giọng hắn như rạch vào lồng ngực mỏng
"Ngươi là dòng máu cuối cùng còn tinh khiết"
"Mở Cổng Thứ Mười Ba để vương triều quỷ quyệt"
Cô gào, nhưng không ai còn là người
Chỉ có tiếng dạ tiệc giờ hóa tiếng rên cười
Sàn vỡ, hình ma trận cổ
Mặt đất xoắn như muốn hút linh hồn đổ
Tóc cô bay, váy rách máu thấm
Chân dính giày, không tháo được, như đang buộc chặt lắm
Vào đúng lúc ấy cửa lớn bật tung,
Bao người lao vào như ánh sét giữa rừng
Mẹ kế
Tay cầm kiếm rạn đỏ
Bà gào to, dán bùa máu, từng nét run nhỏ
Cô em gái chắn một đòn, rồi ngã
Không kịp gọi tên, cô chỉ thấy chị mình tan ra vào tro và
Mẹ bước tới, mặt đầy máu
Chém xuyên bóng quỷ, kiếm lóe sáng giữa màn u sầu
"Chạy đi!"
Bà hét, nhưng mà Lem đứng chết trân
Cô đâu nghĩ những người cô từng ghét lại là người thân...
[Hook 2] Có tiếng nhạc vang mà không ai hát
Có ánh đèn rọi xuống một thân xác
Mắt nhìn mắt, nhưng là của kẻ khác
Tim đập lệch trong một điệu vũ lạc
Đêm không có trăng, người không còn màu
Phép màu tan khi chuông vừa điểm xong
Ai đan tay ai trong trò chơi
Khi tất cả đều đeo mặt nạ rồi
[Hook 3] Gươm vẽ đường máu giữa nền cung nứt
Mỗi bước chân là tro, không còn ký ức
Phía sau là mẹ, không còn tiếng gọi
Phía trước là vực nhưng chẳng thấy chênh vênh
Giày không còn, váy không còn, tên cũng chẳng
Chỉ có ánh nhìn như đã xóa sạch nắng
Cô gái từng mơ, giờ là đao phủ thầm
Gác cánh cổng cuối cùng,
Cho thế giới không thở bằng lừa gạt tâm can
[Ver 4] Máu rơi, thanh kiếm mẹ cắm vào giày
Phép lễ bị phá, cánh cổng gào rú rồi bay
Quỷ Vương lùi lại, bị hút bởi chính lửa
Lời nguyền tan nhưng cũng cuốn theo ba bóng nữa
Chị hai trong tay chưa kịp lời
Em gái máu khô lạnh trên tim rơi
Mẹ, ánh nhìn cuối như vết chém thẳng
Không nói lời "Xin lỗi", chỉ trao gươm lặng câm
Lọ Lem ngồi giữ chân tay họ
Không gào, chỉ nắm tay họ, lửa chập chờn như thở
Gió gào nhưng không xô được mắt cô,
Vì lệ đã chảy cạn từ khoảng khắc phép màu mơ hồ
Cô đứng lên, tro bám khắp cổ tay
Cung điện sau lưng, sụp như lời hứa gãy
Không ai biết tên, cô cũng không muốn nhắc
Chỉ mang kiếm và lòng như tảng đá tạc
Từ hôm đó, nơi đâu có mùi tanh
Là có kẻ mặc áo tro đến rồi đi nhanh
Không khóc không than, chỉ hành xác rồi đi
Gác mỗi cổng máu trước khi ma quỷ kia bước đi
Người ta gọi cô "Kẻ Sát Ma"
Có nơi nói cô là một "Ánh Sáng Đã Sa"
Nhưng sự thật,
Cô không cần danh xưng,
Cô chỉ giết mọi kẻ dùng hào nhoáng để lười người đứng
Mỗi đêm tro rơi từ áo cô vẩy gió,
Cô im lặng đi qua những vũng máu và hư ảo
Không giày, không vương miện, không câu chào
Chỉ lưng gầy, chân trần và lời thề không trao
Một mình giữa đời, người qua không dám hỏi
Một mình trong rừng, quỷ bỏ chạy không dám nói
Cô như bóng đêm biết đi, mang hình hài cô gái nhỏ
Nhưng ai dám thử, đều trở thành tàn tro
[Hook 3] Gươm vẽ đường máu giữa nền cung nứt
Mỗi bước chân là tro, không còn ký ức
Phía sau là mẹ, không còn tiếng gọi
Phía trước là vực nhưng chẳng thấy chênh vênh
Giày không còn, váy không còn, tên cũng chẳng
Chỉ có ánh nhìn như đã xóa sạch nắng
Cô gái từng mơ, giờ là đao phủ thầm
Gác cánh cổng cuối cùng,
Cho thế giới không thở bằng lừa gạt tâm can
Thuật lại nội dung bài hát
Câu chuyện bắt đầu như một phiên bản quen thuộc của Lọ Lem. Ở một vương quốc xa xăm, cô gái tên Lem sống cùng mẹ kế và hai người em. Sau khi cha qua đời, Lem trở thành người bị bỏ lại phía sau trong chính ngôi nhà của mình. Cô quanh năm làm việc trong căn bếp cũ kỹ, mặc những bộ quần áo chắp vá và gần như không còn dám nghĩ đến một tương lai tốt đẹp. Trong khi đó, mẹ kế cùng hai cô con gái luôn sống trong sự đủ đầy và chẳng bao giờ xem Lem là một thành viên thực sự của gia đình.
Một ngày nọ, hoàng cung gửi thư mời toàn bộ thiếu nữ trong vương quốc đến dự dạ hội. Lem cũng biết về buổi vũ hội ấy, nhưng tấm thiệp dành cho cô đã bị che giấu. Khi Lem hỏi, mẹ kế chỉ lạnh lùng nói rằng cô không phù hợp. Câu trả lời ấy khiến cô càng tin rằng những điều đẹp đẽ của thế giới này vốn không dành cho mình.
Thế nhưng, ngay khi Lem tưởng giấc mơ đã hoàn toàn tắt, một bà lão bí ẩn xuất hiện. Bà trao cho cô một chiếc váy đẹp, một đôi giày pha lê và đưa cô đến với buổi dạ hội. Lem bước vào cung điện giữa ánh nến và những tiếng nhạc, trở thành tâm điểm của đêm hội. Hoàng tử nhanh chóng chú ý đến cô. Hai người cùng khiêu vũ, và trong khoảnh khắc ấy, Lem lần đầu tiên cảm thấy mình thực sự được nhìn thấy và trân trọng.
Nhưng đêm cổ tích nhanh chóng biến thành một cơn ác mộng.
Khi chuông điểm mười hai giờ, phép màu bắt đầu tan biến. Cung điện thay đổi, ánh sáng trở nên méo mó, những con người xung quanh không còn mang hình dáng ban đầu. Hoàng tử cũng lộ ra thân phận thật: hắn chính là một Quỷ Vương với hình dạng đáng sợ. Lem lúc này mới nhận ra mình không được đưa đến đây để tìm kiếm tình yêu, mà là một vật hiến tế cho một nghi lễ đen tối.
Quỷ Vương tiết lộ rằng dòng máu của Lem là thứ cuối cùng cần thiết để mở Cánh Cổng Thứ Mười Ba, qua đó đưa thế lực quỷ dữ trở lại thống trị. Buổi dạ hội vốn giống một giấc mơ đẹp thực chất chỉ là cái bẫy được dựng lên để đưa cô vào cung điện.
Trong lúc Lem tuyệt vọng, mẹ kế và hai người em bất ngờ xuất hiện. Những người mà cô từng nghĩ chỉ mang đến cho mình đau khổ lại liều mạng chống lại quỷ dữ để cứu cô. Họ chiến đấu giữa cung điện đang sụp đổ, và từng người lần lượt phải trả giá. Lem chứng kiến những người thân của mình hy sinh để phá vỡ nghi lễ và giúp cô thoát khỏi nơi đó.
Cuối cùng, lời nguyền bị phá hủy, Quỷ Vương bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng và cánh cổng địa ngục khép lại. Nhưng chiến thắng ấy không đem đến một kết thúc hạnh phúc như những câu chuyện cổ tích thông thường. Lem mất đi những người thân cuối cùng của mình. Cô rời khỏi cung điện với thanh kiếm trong tay, không còn váy đẹp, không còn giày pha lê và cũng không còn tin vào những phép màu mà mình từng mong đợi.
Từ đó, Lem trở thành một kẻ săn quỷ lang thang. Người ta gọi cô bằng nhiều cái tên khác nhau, nhưng cô không quan tâm đến danh xưng. Cô đi qua những vùng đất có bóng tối xuất hiện, tiêu diệt những kẻ dùng vẻ ngoài hào nhoáng để che giấu sự độc ác. Cô không còn là cô gái nhỏ từng ngồi trong căn bếp và mơ về một đêm vũ hội nữa. Sau tất cả những gì đã xảy ra, Lem trở thành một bóng hình cô độc giữa thế giới, mang theo ký ức, thanh kiếm và lời thề của riêng mình.
