- Xu
- 752,902,701
2504
51
Tình yêu đôi khi còn ở lại lâu hơn cả hình hài, như mùi áo, như nửa góc phố không ai quét, làm người ta tỉnh giữa đêm và tự hỏi tại sao một kỷ niệm có thể nặng đến thế. Chính trong khoảng lặng ấy, nỗi nhớ trở nên một thứ ngôn ngữ riêng, đau đớn nhưng chân thành.
Làm Sao Quên Được Em - Khánh Phương mở ra bằng tiếng thở dài của một con tim không chịu buông. Nhân vật là chàng trai đã từng trao cả niềm tin, từng muốn dựng một mái ấm bằng những chiều yên, giờ chỉ còn biết ôm ký ức mà thương. Anh đã mơ những ngày ân ái trở thành mãi mãi, đặt tên cho tương lai bằng những lời hẹn hò giản dị, và khi mọi thứ vỡ tan, nỗi hụt hẫng kéo anh rơi vào cô đơn sâu thẳm.
Anh cố quên bằng những hình ảnh dịu dàng: "Thà làm cơn gió, thà làm mây bay.." - không phải để trốn chạy, mà để biến mình thành thứ nhẹ tênh, mong thoát khỏi vòng kỷ niệm. Nhưng điệp khúc lại bật lên như một lời thú nhận không thể che giấu: "Em làm sao anh quên đi được em?" - đó là tiếng lòng cuối cùng, vừa van xin vừa chấp nhận rằng có những người đã in vào tim không thể tẩy xóa.
Đoạn cao trào như tiếng vỡ òa, khi anh nhận ra tình yêu không phải lúc nào cũng công bằng, và chấp nhận đau là cách duy nhất để sống tiếp. Kết lại, còn lại một dư âm dài, một nỗi nhớ không trả lại được.
Làm sao quên được em.
Em làm sao anh quên đi được em?
Làm sao anh quên những môi hôm ngày nào say đắm?
Thà làm cơn Gió
Thà làm mây bay.. Bay đi..
Lời Bài Hát:
Quên đi tình yêu thế nhân
Tìm trở về thân cỏ cây
Được hòa mình trong đắm say
Con tim giờ như giá băng
Tình chỉ là như giấc mơ
Anh xin đành quên
Anh xin đành quên
Một cuộc tình bao trái ngang
Xa em rồi tim nát tan
Tình rồi ngày mãi xót xa
Nhìn cuộc tình sao quá xa
Anh xin từ đây mất em
Để rồi tìm trong lãng quên
Anh xin đành mang
Anh xin đành mang
Một cuộc tình bao trái ngang
Em làm sao anh quên đi
Được em, làm sao anh quên
Những môi hôm ngày nào say đắm
Thà làm cơn gió
Thà làm mây bay.. Bay đi
Em làm sao anh quên đi
Được em, làm sao anh quên
Những năm bên ngày nào ân ái
Thà đừng quen nhau thà đừng quen biết
Chỉ thêm buồn mà thôi..
Chỉnh sửa cuối:
