Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,437 ❤︎ Bài viết: 3750 Tìm chủ đề
11535 85
Mình dường đã ngủ trăm năm

Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây

Lạ lùng sao, đớn đau này..


Hay là mình bỏ cả đi?

Giấc mơ chẳng đuổi


Có khi lại về.


Thôi đừng hẹn lại nay mai

Đắm say này biết có dài được bao..


Người vực sâu ta núi cao

Lời yêu ấy biết thế nào mà đo?


Ta rất sợ người chẳng yêu ta

Ta bèn đi hỏi hết giang hà

Dẫu đến non cao hay bể thẳm

Thương hại nhìn ta, chúng nói ta..



Nguyễn Thiên Ngân

68axTvq.png


Bài thơ "Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này" của Nguyễn Thiên Ngân mang đến một không gian trữ tình vừa mơ hồ, vừa đầy day dứt. Những câu chữ ngắn gọn, gãy khúc như tiếng thở dài của một tâm hồn vừa tỉnh dậy sau giấc mơ dài, bỗng nhận ra hiện thực phủ mờ sương khói. Cái "lạ lùng" của nỗi đau, cái "đớn đau" của tình yêu không trọn vẹn khiến người đọc như lạc vào một miền cảm xúc chênh vênh, vừa thật vừa hư.

Nguyễn Thiên Ngân khéo léo dùng hình ảnh mây, vực sâu, núi cao để so sánh, đối chiếu những cách biệt trong tình cảm. Tình yêu hiện lên vừa mong manh vừa dữ dội, một thứ cảm giác mà người trong cuộc không thể lý giải, chỉ có thể loay hoay đi hỏi "hết giang hà" rồi lại càng nhận thêm thương hại. Bài thơ không chỉ là nỗi sợ bị lãng quên, mà còn là tiếng nói thành thật của một trái tim yếu mềm, đang tìm kiếm sự đồng cảm giữa muôn trùng cô đơn.

Đọc "Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này", ta dễ bắt gặp mình trong đó: những giấc mơ không trọn, những lời hẹn không thành, và nỗi ám ảnh về một tình yêu chưa kịp gọi tên đã hóa thành hoang vu. Đây chính là vẻ đẹp đặc biệt trong thơ Nguyễn Thiên Ngân: chân thật, giản dị nhưng vang vọng mãi trong lòng người đọc.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,574 ❤︎ Bài viết: 1459 Tìm chủ đề

Cảm nhận và phân tích bài thơ Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này​


Trước hết, Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này là một bài thơ mang nỗi buồn rất mơ hồ, rất khó gọi tên, giống như cảm giác chông chênh khi yêu mà không chắc mình có đang được yêu hay không. Nỗi đau trong bài thơ không đến từ chia tay rõ ràng, mà đến từ sự bất an, từ cảm giác lạc lõng giữa yêu thương và nghi ngờ. Đọc bài thơ, người ta có cảm giác như đang đứng trong sương sớm, mọi thứ mờ ảo, đẹp đấy nhưng lạnh, gần đấy mà không chạm được.

Bài thơ để lại dư vị buồn rất nhẹ nhưng dai dẳng. Đó là nỗi buồn của những người yêu sâu, yêu thật, nên càng dễ sợ hãi. Sợ người kia không yêu mình nhiều như mình nghĩ, sợ tình cảm chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi, tỉnh dậy là tan. Nỗi đau ấy không ồn ào, không trách móc, mà chỉ âm thầm xoáy sâu, khiến người ta tự hỏi, tự nghi ngờ chính cảm xúc của mình.

Sau lớp cảm xúc mơ hồ ấy, bài thơ mở ra nhiều tầng ý nghĩa đáng suy ngẫm.

Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã dựng lên một trạng thái nửa mơ nửa thực:

Mình dường đã ngủ trăm năm

Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây


Cảm giác "ngủ trăm năm" gợi sự mê muội, say đắm kéo dài, còn "nằm trong mây" lại vừa đẹp vừa xa, như một tình yêu tưởng chừng rất cao, rất trong, nhưng thiếu điểm tựa vững chắc. Câu thơ tiếp theo vang lên như một tiếng thở dài:

Lạ lùng sao, đớn đau này..

Nỗi đau đến bất ngờ, không rõ nguyên cớ, chỉ biết là có thật và rất khó chịu.

Sang khổ thơ tiếp theo, sự do dự và hoang mang hiện rõ:

Hay là mình bỏ cả đi?

Giấc mơ chẳng đuổi

Có khi lại về.


Ý nghĩ rời bỏ xuất hiện, nhưng không dứt khoát. Giấc mơ tình yêu dù không cố níu giữ, vẫn có thể tự quay về, cho thấy trái tim vẫn còn hy vọng, vẫn chưa đủ mạnh mẽ để buông tay hoàn toàn.

Những câu thơ sau mang màu sắc tỉnh táo nhưng đầy tiếc nuối:

Thôi đừng hẹn lại nay mai

Đắm say này biết có dài được bao..


Lời nhắc "đừng hẹn lại nay mai" như một cách tự bảo vệ mình trước những lời hứa mong manh. Người nói hiểu rằng cảm xúc nồng nàn có thể đẹp, nhưng không chắc bền lâu, nên càng say càng sợ.

Hình ảnh đối lập được đẩy lên ở hai câu thơ tiếp:

Người vực sâu ta núi cao

Lời yêu ấy biết thế nào mà đo?


Khoảng cách giữa hai người không còn là không gian, mà là cảm xúc. Một bên sâu thẳm, một bên cao vời, không gặp được nhau ở cùng một điểm. Lời yêu vì thế trở nên khó đo đếm, khó tin cậy.

Đến đoạn cuối, nỗi sợ được nói ra một cách trực diện:

Ta rất sợ người chẳng yêu ta

Câu thơ ngắn, thẳng, không ẩn dụ, như một lời thú nhận chân thành nhất. Từ nỗi sợ ấy, nhân vật trữ tình đi tìm câu trả lời khắp nơi:

Ta bèn đi hỏi hết giang hà

Dẫu đến non cao hay bể thẳm


Nhưng đáp lại chỉ là sự bất lực:

Thương hại nhìn ta, chúng nói ta..

Thiên nhiên rộng lớn không thể trả lời cho nỗi lo của con người. Cái nhìn "thương hại" cho thấy nỗi sợ ấy rất người, rất nhỏ bé trước thế giới bao la, nhưng lại là nỗi đau lớn nhất trong lòng người đang yêu.

Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này là bài thơ về nỗi bất an khi yêu, về cảm giác yêu nhiều hơn và sợ mất nhiều hơn. Bài thơ không tìm cách giải quyết nỗi đau, cũng không đưa ra lời khuyên, mà chỉ ghi lại một trạng thái rất thật của trái tim: Khi yêu sâu, người ta không chỉ hạnh phúc, mà còn mang theo nỗi sợ thường trực rằng tình yêu ấy có thể không thuộc về mình. Chính sự mong manh đó làm cho bài thơ buồn, đẹp và ám ảnh.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back