Năm 200, kỷ
nguyên thứ 7, gió từ lãnh địa của
Ma Vương thổi về mang theo hơi thở của sự tàn lụi. Tại vương quốc Hikari - "Ánh Sáng" trong ngôn ngữ cổ, bức thành thánh khiết vẫn sừng sững như một lời thách thức với bóng tối. Nhưng những trái tim nhạy cảm nhất có thể cảm nhận được sự mỏng manh của nó. Ánh sáng ấy giờ đây như ngọn đèn dầu trước cơn gió lớn, chập chờn và đầy bất an.
Trong Đại Thánh Đường, trái tim của Hikari, không khí đông cứng lại. Mười tám giáo đồ, đại diện cho mười tám vị thần bảo hộ, đứng im phăng phắc quanh một pháp trận cổ xưa khắc sâu trên nền đá. Nữ Hoàng Arika, gương mặt thanh tú thường ngày rạng rỡ, giờ đây nặng trĩu ưu tư. Trên tay nàng, thanh trượng hoàng gia - chìa khóa kích hoạt nghi lễ - dường như cũng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
"Thời khắc định mệnh đã điểm." Giọng của Giáo chủ Tối cao, một lão giả tóc bạc phơ tên Issei, vang vọng dưới mái vòm. "Ma Vương Symura đã gần như nhuộm đen toàn bộ lục địa. Thành thánh của chúng ta không thể mãi mãi chống đỡ sự bào mòn của hắn. Hôm nay, chúng ta đặt mọi hy vọng vào lời tiên tri cổ xưa."
Nữ Hoàng Arika gật đầu, ánh mắt kiên định hướng về trung tâm pháp trận. "Chúng con cầu khẩn các vị thần linh, hãy ban tặng cho thế giới này một Anh Hùng. Một linh hồn không bị ràng buộc bởi định mệnh nơi đây, để chặt đứt gọng kìm của Bóng Tối."
Mười tám viên ngọc trên vương miện của Giáo chủ đồng loạt bừng sáng. Một luồng năng lượng khổng lồ, rực rỡ và thuần khiết, cuồn cuộn đổ dồn vào pháp trận. Những đường vân trên mặt đất bắt đầu cháy sáng, xoáy vào nhau tạo thành một cánh cổng ánh sáng chói lòa. Các cột trụ trong giáo đường rung lên bần bật, những mảnh vụn nhỏ từ trần nhà rơi xuống. Cái giá cho sức mạnh thần linh thật sự quá đắt.
Và rồi, từ trung tâm cơn lốc ánh sáng, một bóng người dần hiện ra.
Tôi, Kaito, tỉnh dậy với một cơn choáng váng tột độ.
Ánh sáng chói chang xuyên qua mí mắt. Tôi cảm thấy lưng mình đang đau vì nền đá lạnh lẽo. Xung quanh là vô số ánh mắt tò mò, kỳ vọng, và cả hoài nghi đổ dồn về phía tôi. Tôi lảo đảo đứng dậy, cố gắng nhìn rõ hơn. Tôi đang ở trong một thánh đường tráng lệ, được vây quanh bởi những con người trang nghiêm và một người phụ nữ xinh đẹp với vương miện vàng.
"Đây.. Là đâu?" Giọng tôi khàn đặc, cảm giác cổ họng như có lửa đốt.
"Xin chào mừng ngài, Dũng Sĩ." Vị giáo chủ tóc bạc bước tới, nụ cười ôn hòa trên môi. "Ngài đã được triệu hồi đến thế giới này, vương quốc Hikari, để thực hiện một sứ mệnh vĩ đại: Đánh bại Ma Vương Symura và giải phóng thế giới khỏi bóng tối."
Tôi lắng nghe họ kể về một thế giới bị tàn phá, về một ma vương tàn ác, và về số phận "anh hùng" được định sẵn của tôi. Kỳ lạ thay, trong đầu tôi, một luồng tri thức mới mẻ trào dâng. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể, một sự nhanh nhẹn và sắc bén mà tôi chưa từng có. Dường như tôi đã được ban cho những "khả năng đặc biệt" - những Ngoại Trang mà họ đã hứa.
Nhưng thứ khiến tôi sửng sốt không phải là sức mạnh, mà là một dòng chữ màu xanh lục, hiện lên trước mắt tôi như một HUD trong game, ngay phía trên đầu vị Giáo chủ Tối cao Issei:
[Issei - Giáo chủ Thần Ánh Sáng. Cấp độ: ? Trạng thái: Đang che giấu. Điểm yếu: Sợ hãi sự thật.]
Tôi đảo mắt nhìn Nữ Hoàng Arika. Một dòng chữ khác hiện lên:
[Arika - Nữ Hoàng Hikari. Cấp độ: 72. Trạng thái: Chân thành, tuyệt vọng. Điểm yếu: Tình yêu với thần dân.]
Chúa ơi.. "Con Mắt Phân Tích" mà họ ban cho tôi.. Nó đang hoạt động. Và ngay lập tức, nó cho tôi thấy rằng vị giáo chủ đáng kính này đang không thành thực. Ông ta không tin tôi? Hay ông ta đang giấu một bí mật kinh khủng nào đó?
Tôi mím chặt môi, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Tôi gật đầu, tỏ vẻ như đang trịnh trọng tiếp nhận sứ mệnh cao cả này. Nhưng trong lòng, một sự cảnh giác tột độ đã dâng lên.
Họ đưa tôi đến một căn phòng sang trọng để nghỉ ngơi. Khi chỉ còn một mình, tôi bước ra ban công, nhìn về phía Bắc. Ở phía chân trời xa xôi, một màu đen kịch đặc, như một tấm màn sầu tang, đang bao trùm lấy mọi thứ. Đó là lãnh địa của Symura. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong tôi.
Và rồi, một giọng nói. Không phải vang lên từ tai, mà là từ sâu trong tâm khảm tôi. Thanh thản, trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sức mạnh khôn lường và sự mỉa mai lạnh lùng.
"Chào mừng đến với thế giới của ta, 'Dũng Sĩ'."
Tôi giật nảy mình, hoảng hốt nhìn quanh. Căn phòng trống không.
"Đừng hoảng sợ. Ta chỉ muốn chào đón vị khách đặc biệt." Giọng nói lại vang lên, mang theo một vẻ hài hước đầy ác ý.
"Những kẻ mù quáng trong giáo đường đó có nói với ngươi rằng, toàn bộ cuộc triệu hồi này chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng để đánh cắp sức mạnh của ta không?"
Tôi lạnh toát sống lưng. "Ngươi.. Là ai?"
"Ta nghĩ ngươi đã biết." Giọng nói nhẹ nhàng đáp lại.
"Hãy nhìn kỹ vào lòng bàn tay trái của ngươi đi."
Tôi giơ tay trái lên. Trên cổ tay, một con số 0 màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng, như một lời tuyên bố thầm lặng.
"Họ gọi ngươi là 'Anh Hùng'. Nhưng với ta, ngươi chỉ là..'Số Không'. Mảnh ghép cuối cùng. Hãy tận hưởng vở kịch đi, Số Không. Và nhớ kỹ.. Mọi thứ ngươi thấy, chưa chắc đã là sự thật."
Giọng nói biến mất, để lại tôi trong sự im lặng đáng sợ, với trái tim đập thình thịch và một bí ẩn kinh hoàng. Tôi không được triệu hồi để cứu thế giới. Tôi được triệu hồi để trở thành một con tốt trong một ván cờ mà tôi không hề hiểu rõ.
Và Ma Vương Symura kia.. Hắn biết tất cả. Ngay từ giây phút đầu tiên.
Toàn bộ thành viên đều sững sờ, để chuẩn bị cho nghi lễ này họ đã tang cười ma lực cho bức tường ánh sáng nhằm che mắt ma vương. Nhưng cuối cùng cũng không thoát được tai mắt của hắn. Sự sợ hãi tột cùng dâng lên.
"Chuẩn bị phòng cho dung sĩ" giọng nữ hoàng vang lên. Lập tức có hai người hầu tiến đến, dẫn kaito đến một căn phòng lớn ở phía tây lâu đài.