Sớm hôm sau.
Long đã thức dậy từ rất sớm, anh đảo mắt một chốc thì đã không nhìn thấy Kiều Nhi đâu cả. Ở trên bàn chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ, có vài chữ mà Kiều Nhi đã ghi: "Đừng vội gặp Kim Sơn"..
Long hơi nhíu mày tự nhẩm:
- Tại sao?
Anh tự hỏi với lòng mình rằng tại sao Kiều Nhi lại không muốn anh đi gặp ông Luân, lẽ nào cô còn có điều gì đã giấu anh trong chuyện này mà không muốn cho anh biết. Nhưng mặc cho Kiều Nhi có để lại lời nhắn như vậy, thì Long vẫn quyết định sẽ đến nhà và gặp ông Luân thêm một lần nữa để thuyết phục ông ta.
Đóng cánh cửa nhà khép lại, Long nhanh chóng nhảy lên chiếc xe máy của mình phóng ra vùng ngoại ô, tới con phố Kim Tiền, nơi có căn nhà là tiệm tạp hóa cũ của ông Luân.
Đẩy cửa bước vào trong, lại giống như lần trước, nơi này là một nơi cũ kĩ ẩm mốc. Vẫn cái mùi nấm mốc ấy cứ xộc vào mũi Long khiến anh nghẹt thở.
Anh lại bước lên chiếc cầu thang như lần trước, lần này anh chưa kịp cất giọng, thì đã thấy ông Luân thẫn thờ ngồi ở đầu cầu thang nhìn chằm chằm xuống, khiến anh lập tức giật nảy mình.
- Chú Luân..
Long dùng giọng hơi hoảng gọi ông Luân, chỉ thấy ông ta cứng đơ như một khúc gỗ. Một lúc sau ông ta mới cất tiếng trả lời:
- Có phải nếu tôi tiếp tục viết thì cậu sẽ buông tha cho tôi hay không?
Long gật đầu, nhưng chợt xua tay nói:
- Cháu chỉ muốn chú tiếp tục viết để công sức của mình công bị bỏ dở thôi, chứ nào có ý muốn ép uổng gì chú!
Ông Luân thở dài nói:
- Thôi được rồi, cậu về đi, nay mai bản thảo sẽ được gửi đến, không cần cậu phải cất công đến tận đây đâu!
Long vui sướng cười nói:
- Chú đã đồng ý viết lại?
Ông Luân gật đầu, rồi đứng dậy xoay người biến mất. Long thở phào một hơi, xem ra cái thanh kiếm treo trên đầu của anh từ phía tổng biên tập đã được gỡ xuống rồi. Nếu như ông Luân đã đồng ý, vậy thì anh cũng không cần phải thuyết phục ông ta thêm nữa. Long chỉ chào hỏi ông Luân vài câu cho có lệ, rồi cũng quay đầu đi thẳng.
Trở về nhà, anh lập tức bấm máy gọi điện cho Kiều Nhi. Bên kia lập tức có âm thanh trả lời:
- A lô!
Long vui mừng nói:
- Tôi đã thuyết phục được ông ta viết tiếp, cô không cần phải đi gặp cái gã Đào Ngọc Lâm nữa đâu!
Kiều Nhi nghe đến đấy liền quát lên trong điện thoại:
- Không phải tôi đã nói rằng anh đừng nên đi gặp ông ta sao?
Long khó hiểu định hỏi lại Kiều Nhi rằng tại vì sao anh không thể làm như vậy, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy.
Chỉ độ chừng ba mươi phút sau thì đã thấy Kiều Nhi xuất hiện ở trước cửa nhà anh, hung hăng mở cửa vào, lao thẳng về phía anh cho anh dính một cái bạt tai như trời giáng.
Long thất thanh kêu lên thì bị Kiều Nhi ném một xấp tư liệu vào mặt anh rồi nói:
- Anh xem đi, đây là toàn bộ hồ sơ về ông ta mà tôi lấy được từ tay Đào Ngọc Lâm. Anh vừa khiến ông ta chuẩn bị giết thêm một mạng người rồi đấy anh có biết không?
- Giết thêm một mạng người?
Long thảng thốt kêu lên, nhìn chằm chằm vào đống tư liệu trên tay rồi bắt đầu mở ra đọc.
Đào Văn Luân, có tiểu sử mặc bệnh thần kinh vào năm hai mươi tuổi nhưng sau này đã được chữa khỏi. Những việc ấy không hề có ở tư liệu trên mạng vì nó đã được che giấu một cách kĩ lưỡng. Mười năm trước con trai Đào Văn Luân bị suy hô hấp, hen suyễn mà chết cũng là vì lỗi lầm của chính ông ta, hay nói cách khác chính ông ta đã gián tiếp gây nên cái chết của Đào Kiến Quốc. Ông ta nghĩ rằng lọ thuốc xịt hen suyễn của Đào Kiến Quốc là một thứ thuốc độc, và khi nhìn thấy con trai lên cơn hen suyễn ông ta nổi cơn thần kinh giật mất lọ thuốc ấy khiến cho anh ta phải chết. Việc này được người nhà giấu nhẹm đi không cho ai biết, sau cùng bà vợ ông ta là Cơ Thị Hoài đã phải bỏ đi. Chỉ còn lại người con trai cả là Đào Ngọc Lâm cũng cuốn gói khỏi nhà sau sáu tháng.
Điều đáng chú ý đến nhất ở đây, chính là việc nhà văn tâm thần ấy sau này đã đào xác của chính con trai mình lên, để thực hiện cái là kế hoạch tạo quỷ của ông ta, nhằm cho việc phục vụ mục đích viết sách để đạt được nổi tiếng, cần phải có một con quỷ phục tùng giống như trong quỷ kiều. Chính việc này đã dẫn đến việc Đào Ngọc Lâm bỏ nhà ra đi, bỏ lại người cha tâm thần ở trong chính căn nhà cũ kĩ ấy.
Long đọc xong một hồi, nhưng vẫn chưa hiểu tại sao Kiều Nhi lại nói rằng sẽ có thêm một mạng người chết. Kiều Nhi liền giải thích rằng:
- Có phải Quỷ Kiều phần một đã từng nhắc đến cách chế tạo con quỷ đời đầu như thế nào có đúng không?
Long gật đầu nói:
- Đúng! Nhưng nó thì có liên quan gì?
Kiều Nhi nói:
- Chính Đào Ngọc Lâm đã giải thích cho tôi biết, mỗi khi ông ta viết sách, hoặc muốn thực hiện mục đích nào đó của cuốn sách khiến nó thực sự nổi tiếng. Thì cần phải có một con quỷ đúng với những gì ông ta viết sách được sáng tạo ra thật sự, để cho những tình huống ấy được ứng với ngoài đời thực..
Long lắp bắp nói:
- Vậy ý của cô có phải là, nếu như bây giờ ông ta viết phần tiếp theo, có nghĩa là sự xuất hiện của con quỷ thứ hai. Cũng đồng nghĩa với việc ông ta sẽ chế tạo ra một con quỷ nữa, con quỷ thứ hai sẽ xuất hiện cùng với lúc bộ
truyện được sáng tác?
Kiều Nhi gật đầu nói:
- Đúng thế!
Long lắc đầu không cho là đúng nói:
- Kiều Nhi, cô bị làm sao vậy? Những điều hoang đường như vậy mà cô cũng có thể tin sao?
Kiều Nhi nói:
- Tin, tôi tin chứ sao lại không? Đào Ngọc Lâm không thể nói dối, bởi vì anh ta..
Kiều Nhi nói đến một nửa liền dừng lại không tiếp tục nói thêm, bởi vì Đào Ngọc Lâm đã thực sự xuất hiện từ lúc nào, anh ta thản nhiên đứng bên cạnh cô. Rồi quay sang nhìn Long và nói:
- Cô ấy tin bởi vì, chính mắt tôi đã trông thấy ông ta tạo ra con quỷ!
Kiều Nhi lắp bắp nói:
- Anh, anh ở đây từ khi nào vậy?
Đào Ngọc Lâm cười nói:
- Từ khi em lấy xong tập tài liệu ấy, là anh đã đi theo em ngay rồi! Kiều Nhi, em nghĩ mình đủ khôn ngoan đến như vậy sao? Em nghĩ anh không thể nhìn ra mục đích của em là gì ư?
Kiều Nhi lúc này đột nhiên chuyển thái độ, khoanh tay thản nhiên nói:
- Được rồi, bị anh đoán trúng rồi. Nhưng chuyện giữa chúng ta cũng đã xong, tôi cũng đã đạt được mục đích của tôi, anh còn có thể làm gì được nữa chứ!
Đào Ngọc Lâm tỏ vẻ ranh mãnh, chợt đứng trước mặt Kiều Nhi vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô rồi nói:
- Nếu anh đoán không lầm, thì em thích cậu ta có phải không?
Đào Ngọc Lâm chỉ tay về phía Long rồi hỏi, Kiều Nhi hai má chợt nóng bừng, giãy nảy lên nói:
- Anh nói cái gì, tôi vì sao phải thích anh ta?
Đào Ngọc Lâm cười ha ha nói:
- Xem ra anh đoán trúng thật, thật sự em rất thích anh ta, bởi vì nếu không em sẽ không thể tỏ thái độ như vậy.
Đào Ngọc Lâm dừng một chút rồi lại nói tiếp:
- Vậy em nghĩ sao? Nếu như cha anh, cái ông nhà văn điên khùng ấy, bắt đầu chế tạo con quỷ thứ hai thì cũng là lúc người mà em thích phải gặp nguy hiểm?
Kiều Nhi tỏ vẻ dỗi hờn nói:
- Anh ta gặp nguy hiểm thì sao cơ chứ? Nhưng vì sao anh ta lại gặp nguy hiểm?
Kiều Nhi vẫn hỏi. Đào Ngọc Lâm tiếp tục trả lời:
- Bởi vì nếu ông ta muốn chế tạo con quỷ thứ hai, tất nhiến sẽ chọn người có tố chất tốt nhất để tạo nên nó. Mà dĩ nhiên anh bạn đây đáp ứng đủ điều kiện ấy..
Kiều Nhi chợt quay đầu nhìn Đào Ngọc Lâm rồi hỏi:
- Là những điều kiện gì?
Đào Ngọc Lâm tự đắc một hồi, rồi tự tiện bước vào trong nhà của Long, ngắm nhìn một hồi rồi nói:
- Căn nhà khá đẹp, rất giống với phong cách của ông ta, có thể là vì điều này nên ông ta đã chọn cậu ta!
Kiều Nhi tức giận nói:
- Anh thôi cái kiểu nói cợt nhả ấy đi, hãy giải thích rõ mọi chuyện đi!
Đào Ngọc Lâm lại cười khanh khách một hồi, rồi chợt thu lại nụ cười nghiêm giọng nói:
- Được rồi, anh không thèm đùa với em thêm nữa. Ông ta chọn cậu ta chỉ vì một lý do duy nhất, là vì cậu ta đã bước vào trong căn nhà ấy, và đã bị con quỷ đời đầu chọn là người tiếp theo để kế tục. Anh đoán sẽ nhanh thôi, chỉ dăm hôm nữa là cậu ta sẽ phải chết. Con quỷ tiếp theo xuất hiện thì cũng là lúc con quỷ đầu tiên phải chết, đó chính là quy luật theo Quỷ Kiều!
Kiều Nhi nói:
- Làm sao anh biết được việc ấy?
Đào Ngọc Lâm nói:
- Vì anh đã đọc hết các bước tạo nên ba con quỷ, nên đã biết trước được việc này!
Đào Ngọc Lâm nói xong, Kiều Nhi vẫn đứng chôn chân một chỗ, hai ngón tay trỏ của cô cứ bứt bứt vào nhau, trán cô nhăn lại suy nghĩ với hai hàng lông mày cau có.
Đào Ngọc Lâm chợt véo mũi Kiều Nhi một cái rồi nói:
- Em xem, còn nói là không thích cậu ta. Vậy cái bộ dạng khuôn mặt của em lúc này là như thế nào..
Kiều Nhi lí nhí lí nhí trong miệng không biết đang nói cái gì, chỉ thấy cô liếc nhìn Long một cái rồi lại quay đầu, vẻ mặt hết sức thất thần và hoảng sợ.
Còn Long thì cứ tần ngần đứng ở đấy, rồi nghĩ đến chuyện mình là quỷ kiều đời thứ tiếp theo thì liền hoảng sợ không thôi. Còn chuyện Kiều Nhi có phải thực sự thích anh hay không thì anh không quan tâm, anh quay sang hỏi Đào Ngọc Lâm:
- Vậy tôi phải làm sao bây giờ?
Đào Ngọc Lâm nói:
- Con quỷ đã chọn cậu làm người kế nhiệm nó, thì chỉ trong vòng ba hôm kể từ ngày cậu bước ra khỏi căn nhà ấy. Nó sẽ đi theo và giết cậu, việc duy nhất chúng ta có thể làm là ngăn cha tôi tiếp tục viết. Chỉ cần ông ta không sáng tác thêm truyện nữa, thì dĩ nhiên con quỷ đời tiếp theo sẽ không được sinh ra, và cậu sẽ được sống!
Kiều Nhi chợt nói:
- Được, vậy thì ngay ngày mai chúng ta sẽ đến căn nhà ấy, và khuyên ông ta ngừng viết bộ truyện ấy lại!
Đào Ngọc Lâm chợt cười khanh khách nói:
- Muộn rồi, em muốn khuyên ông ta ư? Đúng là một chuyện nằm mơ giữa ban ngày, nếu khi ông ta chưa viết thì còn có thể, còn khi ông ta đã viết rồi, thì bản khế ước đã bắt đầu được tiến hành. Nếu ông ta không viết, thì ông ta cũng sẽ phải chết, và quỷ kiều sẽ thoát khỏi sự khống chế của ông ta. Đến khi ấy thì con quỷ có thể sử dụng quyền năng của nó ở bất cứ đâu. Sẽ là một tai họa khôn lường đấy..
Long hoảng sợ run giọng nói:
- Vậy tôi phải làm sao?
Kiều Nhi cũng chợt kéo tay của Đào Ngọc Lâm nói:
- Đúng, anh nhất định phải giúp anh ấy!
Đào Ngọc Lâm liền nhân cơ hội đem bàn tay Kiều Nhi áp lên khuôn mặt mình xoa vào gương mặt anh ta chiếm tiện nghi nói:
- Kiều Nhi, muốn anh giúp anh ta cũng được thôi. Đừng thích cậu ta nữa, thích anh đi!
Kiều Nhi chợt tát mạnh vào má của Đào Ngọc Lâm một cái rồi quát lên:
- Đủ rồi, tôi không thích cái kiểu cợt nhả ấy của anh nữa đâu. Anh nói đi, anh có chịu giúp chúng tôi hay không?
Đào Ngọc Lâm suýt xoa xoa lên khuôn mặt của mình liên tục, rồi nói:
- Kiều Nhi, em mạnh tay thật đấy. Anh đâu có nói là không giúp..
Đào Ngọc Lâm đang cười nói thì nét mặt liền chuyển sang kinh hãi, miệng anh ta chợt lắp bắp:
- Kiến Quốc, em..
Đào Ngọc Lâm nói được vài từ như vậy thì Kiều Nhi cũng nhìn thấy được bóng người thấp thoáng đứng đằng sau lưng của Long. Chỉ có điều bóng người ấy mới thoáng xuất hiện đã lập tức biến mất khiến Long không thể kịp nhìn, mà Kiều Nhi cũng không thể kịp nhìn thấy người đó là ai.
Chỉ có Đào Ngọc Lâm run giọng nói:
- Muộn rồi, không thể ngăn được ông ta nữa rồi, đã đến giai đoạn chế tạo quỷ thứ hai! Đêm nay anh sẽ phải chết..
Đào Ngọc Lâm nói xong liền xoay đầu chạy trối chết. Cho dù Kiều Nhi có gọi như thế nào thì cũng không quay đầu lại. Chỉ còn mình cô ở lại với Long, lúc này Long chợt hỏi cô:
- Bắt đầu từ khi nào?
Kiều Nhi bối rối hỏi:
- Từ khi nào cái gì?
Long thản nhiên nói:
- Bắt đầu từ khi nào em thích anh?
Kiều Nhi xoay người không trả lời, Long bèn huých nhẹ vào cánh tay cô rồi nói:
- Này, trả lời đi chứ!
Kiều Nhi không nói gì, Long liền mạnh dạn ôm chặt cô vào lòng rồi nói:
- Như thế này đã đủ để em can đảm nói với anh chưa?
Kiều Nhi chỉ lí nhí trong miệng:
- Em..
Cô chợt gục đầu vào lồng ngực của anh, rồi kể rằng cô thích anh từ ngày đầu tiên anh đi làm. Chỉ có điều cô không biết tại sao Long lại luôn lảng tránh không muốn nói chuyện với cô, điều ấy luôn làm cô tò mò vì trong công ty cô là người luôn luôn cuốn hút đồng nghiệp, nhất là đồng nghiệp nam.
Vậy mà chỉ có duy nhất Long là không đáp lại hành động của cô, mỗi khi cô chuẩn bị tiến đến gần trò chuyện với anh, là anh lại lập tức lảng tránh. Chính vì những lý do ấy khiến cho Kiều Nhi hết sức tức giận, lần này nhìn thấy Long bị tổng biên tập quạt cho một trận, cô liền nhân cơ hội ấy muốn giúp Long một tay. Kì thực cô biết tổng biên tập chỉ dọa Long như vậy chứ không phải thực sự muốn sa thải anh, loại động thái này luôn luôn được áp dụng trong công việc để thúc ép nhân viên.
Còn về việc Long phải tiến hành thúc giục Kim Sơn sáng tác nốt bộ truyện. Kiều Nhi cũng đã tìm hiểu rất kĩ, cuối cùng cô lựa chọn quyết định giúp Long, và qua lần này hy vọng sẽ có thể có cơ hội tiếp cận đến gần anh hơn.
Nghe Kiều Nhi thủ thỉ trong lòng, Long chợt bật cười rồi nhéo mũi cô sau đó nói:
- Ngốc ạ, anh cũng thích em từ lâu rồi, anh hay lảng tránh là vì thấy có quá nhiều đồng nghiệp nam theo đuổi. Anh thấy mình không có cơ hội, nên thôi..
Kiều Nhi chợt trừng mắt nhìn Long một cái nguýt dài, rồi hạnh phúc nhắm mắt gục vào người anh.
Hai người cứ trò chuyện như vậy cho đến đêm. Long chuẩn bị bữa tối cho cả hai người, trong bữa cơm giống như cho buổi hẹn hò đầu tiên Long nói:
- Được rồi, mấy chuyện vớ vẩn mà gã Đào Ngọc Lâm nói trước hết bỏ qua một bên đi! Anh thấy những thứ ấy cũng chỉ là gã muốn lừa gạt em mà thôi, anh không sao đâu!
Nhưng Kiều Nhi không cho là vậy, cô nói:
- Nếu như những điều anh ta nói là thật, rằng hôm nay con quỷ sẽ thực sự xuất hiện thì anh tính sao?
Long nghiêng đầu nói:
- Thì anh sẽ đối mặt với nó, vậy thôi!
Kiều Nhi lắc đầu nói:
- Không đơn giản như vậy đâu! Vừa rồi chính miệng Đào Ngọc Lâm đã nhắc đến tên của em trai anh ta, Đào Kiến Quốc. Mà chính mắt em cũng tận mắt trông thấy có bóng người xuất hiện phía sau lưng.. anh..
Kiều Nhi đang thao thao nói lại chợt kinh hãi, từ cuối cùng mà cô gằn ra cũng là lúc trước mặt cô xuất hiện một thân người trắng bệch, với con mắt đờ đẫn..
Long không hiểu Kiểu Nhi rốt cuộc đã nhìn thấy thứ gì kinh khủng như vậy, nhưng anh tin chắc rằng đằng sau lưng anh phải có một thứ gì đó tồn tại khủng khiếp đến mức khiến Kiều Nhi phải há hốc miệng.
Anh chầm chậm quay đầu lại, thì lại không nhìn thấy thứ gì. Bất giác anh liền thở phào nói:
- Kiều Nhi, em nhìn thấy thứ gì vậy? Thứ gì mà lại khiến em chết khiếp như thế kia?
Kiều Nhi cứng họng ú ớ, cô không nói được gì, mà chỉ lao đến kéo lấy tay của Long. Kéo anh chạy như bay ra khỏi căn nhà, dọc quãng đường đi Kiều Nhi không nói gì mà chỉ khóc. Long không hiểu, chạy theo cô một lúc rồi liền kéo cánh tay cô lại, hai tay đặt lên bả vai cô cố gặng hỏi:
- Kiều Nhi, rốt cuộc là em đã nhìn thấy thứ gì vậy?
Kiều Nhi lúc này mới lau nước mắt, cô rút từ trong người ra một tấm ảnh. Là tấm ảnh của một người con trai độ chừng ngoài hai mươi tuổi, thân người gầy yếu, làn da trắng bệch, ánh mắt thẫn thờ đang nhìn thẳng chằm chằm. Long nhìn vào bức ảnh, thì Kiều Nhi liền giải thích:
- Là anh ta, chính là anh ta Đào Kiến Quốc..
Long gặng hỏi:
- Đào Kiến quốc ư?
Kiều Nhi gật đầu, gạt nước mắt kinh sợ nói:
- Anh ta, vừa rồi anh ta đã đứng ở ngay sau lưng anh..
Long lắc đầu cười nhạt không tin nói:
- Kiều Nhi, em nhìn lầm rồi, vừa rồi làm gì có ai xuất hiện. Chắc đó là ảo giác, tất cả là tại tên Đào Ngọc Lâm kia đã dọa cho em một trận, mới khiến em sợ chết khiếp đến như thế!
Long chỉ vào tấm ảnh, rồi nói Đào Kiến Quốc trông rất giống Đào Ngọc Lâm. Bọn họ là anh em trai ruột, nên nhìn qua trông rất giống nhau. Rất có thể vừa rồi Đào Ngọc Lâm đã quay trở lại muốn dọa cho Kiều Nhi một trận, là vì anh ta rất thích Kiều Nhi nên mới bày ra trò này.
Kiều Nhi lắc đầu nói:
- Không đâu, đấy chính là Đào Kiến Quốc. Long, anh phải nghe em, chúng ta phải lập tức đến nhà ông ta, ngăn ông ta lại..
Long thở dài, vì muốn Kiều Nhi an tâm nên cuối cùng anh cũng đành phải gật đầu đáp ứng cô. Anh nhanh chóng vẫy một chiếc taxi, rồi cùng với Kiều Nhi đi đến phố Kim Tiền ở vùng ngoài ngoại ô thành phố Hà Nội.
Chiếc xe bon bon chạy trên đường, vượt qua lộ tuyến quốc lộ 1 khoảng ba mươi phút là đã bắt đầu nhìn thấy con đường Kim Tiền dần xuất hiện. Con đường tối đen như mực heo hút không một ánh đèn điện, kéo dài đến tận cuối con đường là đã bắt đầu đến ngõ nhỏ mà ô tô chẳng thể đi vào. Long đành phải cùng với Kiều Nhi xuống xe và đi bộ vào nhà của ông Luân.
Quác quác!
Bước đi được đến đầu con hẻm, thì chợt một con quạ từ đâu bay liệng tới, xà xuống đậu trước cái cột gỗ, rồi nó mở miệng lớn kêu lên những âm thanh đầy đáng sợ. Quạ kêu, là điềm báo rằng sắp có người sẽ phải chết.
Kiều Nhi hai tay bám chặt vào cánh tay của Long, mắt thì nhắm tịt lại. Long vẫn điềm tĩnh nắm chặt lấy tay cô, hướng đến căn nhà của ông Luân bước tới. Nếu đã tới đây rồi thì anh phải vào gặp ông ta và nói chuyện với ông ta. Về việc những gì Đào Ngọc Lâm nói có phải là thật hay không thì Long cũng không tin cho lắm. Chẳng qua là vì Kiều Nhi quá sức lưu ý đến chuyện này, nên Long mới phải làm cho cô yên lòng bằng cách đưa cô đến nơi này gặp ông ta.
- Tới rồi!
Long chợt dừng chân, lay nhẹ Kiều Nhi.
Kiều Nhi hai mắt chậm rãi mở ra, đây là lần đầu tiên cô đến căn nhà này. Khung cảnh căn nhà đập vào mắt cô khiến cô liên tưởng đến việc mình sắp sửa bước vào một căn nhà ma vậy. Long nắm tay Kiều Nhi, chợt kéo tay cô đi theo anh và nói:
- Anh đã tới nơi này tính đến đây là lần thứ 3 rồi, đi theo anh..
Long bước tới mở cánh cửa, cánh cửa kêu lên những âm thanh kẽo kẹt hết sức rợn người. Kiều Nhi nghe thấy âm thanh ấy thì chợt cả thân người cô lại co rúm lại. Long vẫn ôn tồn nắm chặt lấy tay cô và bước tiếp vào căn nhà.