Bạn được Cỏ trước gió mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
83 0
Chủ đề: Ngược luyến tình thâm, Oan gia ngõ hẹp, Gương vỡ không lành.

Oan gia một kiếp tương phùng,

Nợ duyên chưa trả đã chùng tơ vương.

Ngỡ đâu lối hẹp vô thường,

Lại đem hai kẻ đoạn trường buộc nhau.

Có thương.. Thương đến bạc đầu,

Mà sao số kiếp gieo sầu giữa xuân.

Mắt người chất vạn phong trần,

Mắt ta chất cả trăm lần biệt ly.

Em đi.. Nghiêng bóng tà huy,

Bỏ anh đứng với những gì đã tan.

Tiếng yêu lạc giữa tro tàn,

Rơi như chiếc lá úa vàng cuối thu.

Có đau.. Đau mấy cho vừa,

Tim đem vá gió sao chừa vết xưa?

Gương kia một bận nứt rồi,

Mảnh nào cũng cứa một đời máu rơi.

Trách ai.. Trách cả đất trời,

Trách cơn tương ngộ, trách lời chưa trao.

Trách đêm ôm giấc chiêm bao,

Sáng ra chỉ thấy nghẹn ngào đầu môi.

Có người đi hết một đời,

Chỉ mong đổi lấy một lời thứ tha.

Có người đứng cuối chiều tà,

Đợi cho mây bạc hóa nhòa bóng ai.

Nếu còn một kiếp hình hài,

Xin đừng gặp nữa.. Để hoài nhớ nhau.

Bởi yêu sâu đến bạc đầu,

Lắm khi lại hóa nhịp cầu đoạn duyên.

Thôi thì trả hết ưu phiền,

Trả luôn giấc mộng bình yên thuở nào.

Chỉ xin sau bận mưa rào,

Người thôi rướm máu vì trao tim mình.​

Mình viết bài thơ này từ một nghịch lý rất ám ảnh, rằng có những mối tình càng yêu càng không thể ở cạnh nhau. Đó không phải vì hết yêu, mà vì định mệnh dường như luôn đẩy hai người về hai phía đối nghịch. Trong cảm nhận của mình, có những người xuất hiện như món nợ của số phận, họ đến để khiến ta trưởng thành, để dạy ta biết yêu, rồi cũng để dạy ta cách mất đi điều mình yêu nhất.

Mặc Vân An - 墨雲安​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back