- Xu
- 70,312
248
42
"Ego" của GILL là một ca khúc mang màu sắc rất nội tâm, chậm rãi nhưng đủ sâu để người nghe phải dừng lại và tự soi chiếu chính mình. Bài hát xoay quanh "ego" – cái tôi bên trong mỗi người, thứ vừa giúp ta tồn tại, vừa có thể khiến ta lạc lối. Giai điệu không quá phô trương, thiên về cảm giác trầm lắng, đôi lúc nặng nề, như dòng suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu khi ta đối diện với bản thân.
Điểm ấn tượng của "Ego" nằm ở cách GILL thể hiện sự giằng co giữa việc bảo vệ cái tôi và nỗi cô đơn khi cái tôi ấy quá lớn. Lời ca không kể một câu chuyện cụ thể mà giống như những mảnh cảm xúc rời, đủ để người nghe tự ghép lại bằng trải nghiệm của riêng mình. Có lúc là sự tự tin, có lúc lại là hoài nghi, mệt mỏi. "Ego" vì thế không chỉ là một bài hát để nghe, mà là một khoảng lặng để suy nghĩ: Khi nào cái tôi giúp ta mạnh mẽ, và khi nào nó trở thành gánh nặng khiến ta xa rời người khác.
Lời bài hát
Live is mystery,
Việc hôm nay tận hưởng và bước đi,
Đi qua hết những cảm xúc,
Giây phút nào đã khiến ta ướt mi
Quay về những con đường đó,
Những hồi tưởng năm xưa trở lại,
Vẫn là những khung hình đó
Nhưng người được mấy ai ở lại.
Anh đã khờ dại,
Là bao biện cho sự vô tâm,
Phủ nhận bằng sự vô tình,
Lấy đi mất một phần thanh xuân.
Khi em vẫn thật âm thầm,
Quan tâm bằng cử chỉ ân cần,
Đó là lý do anh phải đối diện
Sau khi có nhiều lựa chọn anh càng phân vân
Đêm từng đêm trôi đi từng ngày,
Linh hồn ta như rơi sâu trong bùn lầy.
Một lời cảm ơn hay xin lỗi
Cũng chẳng thấm tháp mấy
Nếu ta cứ sống mãi như vậy
Vì không có gì thay đổi, sẽ chẳng có gì thay đổi
Thoi thóp trong cô độc,
Khói thuốc đè nặng lên phổi,
Nếu anh gạt đi sợ hãi,
Nói ra hết những lời còn chưa
Có thể thêm một lần trọn vẹn
Nhưng bóp nghẹt anh lại là cái tôi
My ego too big, nó thật là to,
Đã từng sống ích kỷ, Chỉ biết hận và lo.
Những gì tới với ta Không tự nhiên mà có,
Bài học đắt giá nhất đó là nhận và cho.
Live is mystery
Việc hôm nay tận hưởng và chuẩn bị,
Một lời nói đến từ tao
Qua tay mày lại quá nhiều ẩn ý.
Phóng cây bút lao theo từng nét mực gọi là cảm hứng,
Quên đi cách bấm phím gọi
Vì đã quen với màn hình cảm ứng.
Đôi khi tao chưa kịp phản ứng,
Mọi thứ đã trôi đi quá vội,
Không đạo này hay đạo khác
Nhưng vẫn muốn mình được xá tội.
Cảm giác bình yên trong sâu thẳm
Chẳng còn thấy ray rứt
One time for my family,
Gia đình là những con người chẳng thể thay thế được.
Phải mất bao lâu mới thấy được,
Phải đi, phải ngã, phải trả giá đống tiền đó mới lấy được.
Bao nhiêu làn khói đã hút,
Every single beat I beat
Bao nhiêu kẻ thù tao tiếp,
Khi trở về nhà cùng dùng bữa tối Đối với gia đình,
I'm just a kid đang cố trưởng thành,
Bản tính giờ đã thay đổi,
Bớt cục cằn, không còn ương ngạnh.
Giữa tôi cùng với cái tôi,
Khoảng cách này thật mong manh,
Học cách sống không chỉ vì bản thân
Mà còn cho những người bên cạnh.
My ego too big, oh nó thật là to,
Đã từng sống ích kỷ,
Chỉ biết hận và lo.
Những gì tới với ta
Không tự nhiên mà có,
Bài học đắt giá nhất Vẫn là nhận và cho.
Live is mystery vẫn xảy ra cả khi mày ngủ,
Mày sẽ biết thế nào là đủ
Khi trong cái tôi biết thế là đủ.
Những ngày như người mộng du,
Còn tâm trí kẹt giữa khung tranh,
Tông màu xám phủ lên canvas
Và tự cô lập mọi thứ xung quanh.
Con biết mình còn quá trẻ,
Con hiểu điều gì tiền mang lại không,
Con thấy mình còn quá trẻ
Để kiểm soát được những phần hoang dại
Thằng ngu thì chính là
Thằng mắc một sai lầm lần thứ hai,
Điều gì thật sự quan trọng
Thì phần điệp khúc đã nhắc tới 2 lần
Lần này là cho cảm xúc
Chẳng phải ai mà là bản ngã,
Ai mà chẳng có cái tôi,
Nhưng càng kiểm soát
Thì những ác mộng càng xảy ra
Chẳng thể nào phớt lờ, vẫn tồn tại trước giờ
Đây là một ván cờ
Mà bản thân đã chán chờ,
Nên ta nói hết những cảm xúc
Đã từ lâu không đụng đến
Đối diện với nỗi đau
Đã lâu không ai đặt tên,
Ngắm nhìn những giọt lệ
Vẫn lấp lánh như vạn tiếng cười.
Học cách thấu hiểu, yêu thương,
Chữa lành cái tôi Trong ba năm.
Chỉnh sửa cuối:

