Kỳ Trường Nhạc đóng lại mắt, chậm rãi hít sâu một hơi, khi mở mắt ra biểu tình trên mặt vẫn không hề thay đổi, vẫn là ôn nhu đa tình như ở trước mặt nữ quân.
Nàng nhìn phía tú nam, tú nữ phía dưới, nhìn bọn họ hướng tới nàng đủ loại biểu tình cùng ánh mắt, bước từng bước một xuống dưới, rồi sau đó ôn hòa nhìn lại bọn họ, cũng không hề lảng tránh.
Bởi vì, nàng thắng rồi.
Lúc biết được tuyển tú liền kết thúc đơn giản như vậy, những nhóm thứ tự phía sau Kỳ Trường Nhạc đều không khỏi nhẹ nhàng thở ra, thậm chí còn có người nằm xụi lơ trên mặt đất, đổ mồ hôi lạnh liên tục.
Kỳ Trường Nhạc đối với những điều này cũng có thể lý giải. Rốt cuộc nư quân nhân vật như vậy, dù là ai đứng ở trước mặt nàng, cũng sẽ bị những cái khí thế như này thần phục.
Rốt cuộc đó chính là người nắm trong tay quyền sống hay chết của người khác.
Hơn nữa cái người có trong tay quyền lực này, lại còn mười phần tàn bạo, luôn cảm thấy vui vẻ khi nhìn đến bộ dáng hoảng sợ của người khác.
Thành thật mà nói, hiện tại tuy rằng nàng đã thành công, nhưng Kỳ Trường Nhạc vẫn luôn có một loại cảm giác không chân thật.
Nàng thật sự.. ở trước mặt nữ quân sử dụng tâm kế, hơn nữa lại còn lừa gạt được nàng?
Kỳ Trường Nhạc bấm bấm đầu ngón tay, xác nhận chuyện này là chân thật xảy ra.
Đau lòng? Thương tiếc?
Kỳ Trường Nhạc độ cong khóe môi không đổi, đáy lòng lại xẹt qua một tia trào phúng.
Loại lạnh tình lạnh tâm như nàng, trong lòng chỉ luôn ích kỷ vì bản thân, làm sao có thể đối với một người chưa từng gặp mặt, lại âm tình bất định như nữ quân mà sinh ra cảm xúc đau lòng đâu?
Nói thẳng ra là hâm mộ, là ghen ghét càng nhiều đi. Rốt cuộc đối phương có được trong tay quyền lợi, cái quyền lợi mà nàng chưa từng có được.
Có lẽ nữ quân đúng là có chuyện không dễ dàng, nhưng.. cái này có quan hệ gì với nàng đâu? Đến nỗi đau lòng? Kỳ Trường Nhạc cũng không bao giờ có cái loại dư thừa tình cảm này. Cho nên vừa rồi, tất cả chỉ đều là diễn kịch, cố ý diễn cho đối phương xem.
Sau khi những người khác tìm được đường sống trong chỗ chết, bình tĩnh xuống dưới, đương nhiên cũng đã phân tích rõ ràng tình huống vừa rồi. Bọn họ nỗi lòng đầy phức tạp, nhìn theo Kỳ Trường Nhạc từng bước từng bước đi xuống dưới.
Người này chính là.. người không sợ uy nghiêm của nữ quân, có gan nói thẳng, hơn nữa đã đem tâm tư của mình nói cho nữ quân. Một người có gan lớn như vậy, lại được sự
sủng ái của nữ quân.. thật sự là điên rồi.
Nhưng mà những điều này hiện tại đối với bọn họ không có quan hệ, rốt cuộc ai cũng không muốn lại đi đối diện với nữ quân. Có thể nhận lấy phước phần nhanh chóng kết thúc tuyển tú từ nữ quân, đã là cái rất may mắn trong bất hạnh.
Ai nguyện biến thành giống như Triệu Lạc Ý đâu, thanh danh đời này sợ là đều xong rồi.
Bất quá.. mới vừa rồi ở điện tuyển thật ra không nói chính xác đích danh giữ ai tiến vào hậu cung. Trong bọn họ những người này, mấy người được giữ, mấy người tự do vẫn là không thể biết được.
Nhưng là, vị này tú nữ Kỳ Trường Nhạc, là nhất định sẽ vào cung.
Rốt cuộc là người được nữ quân coi trọng, trước giờ chưa bao giờ thoát khỏi được.
Liền ở lúc Kỳ Trường Nhạc muốn xuyên qua họ đi ra ngoài, một tú nữ bỗng nhiên đi tới cùng nàng nói chuyện.
"Kỳ tỷ tỷ."
Kỳ Trường Nhạc hơi hơi nhướng mày, xoay người nhìn qua.
"Chuyện gì?" Nàng ôn hòa dò hỏi.
Người cùng nàng nói chuyện này, Kỳ Trường Nhạc cũng đối với khuôn mặt này có ấn tượng, dù sao các nàng cũng từng cùng nhau chờ đợi ở bên ngoài. Nhưng bởi vì thứ tự của đối phương ở sau nàng, ở thời điểm tuyên nàng lên, Kỳ Trường Nhạc đang ở thiên điện xử lý vết thương. Bởi vậy cũng không biết nàng là tú nữ nhà ai.
Lưu Thục Vân thấy vậy, rất biết điều mà hành lễ "Ta là triều nghị lang Lưu Dương Châu chi nữ Lưu Thục Vân, gặp qua Kỳ tỷ tỷ."
Lưu Thục Vân.. không có ấn tượng.
Kỳ Trường Nhạc cười nhu hòa: "Hóa ra là Lưu muội muội, ngươi có chuyện gì?"
Lưu Thục Vân nói: "Mới vừa rồi ta nhìn thấy Kỳ tỷ tỷ ở trên điện thẳng thắn phát biểu tâm ý, nhiệt tình lại thành khẩn, trong lòng cực kỳ bội phục, cũng rất muốn cùng tỷ tỷ tiếp xúc một lần, nếu có thể làm bạn bè, đó chính là may mắn của ta. Cho nên lúc này mới mạo phạm, tiến lên nói chuyện cùng tỷ."
Kỳ Trường Nhạc ý cười không đổi, đáy lòng lại hiểu rõ.
Nàng không phải là cái ngốc bạch ngọt, cái gì cũng không biết. Đối vời người ngoài chủ động tới gần, nàng nhiều nhất là lấy suy đoán ác ý làm chủ. Nhưng mà lời nói của Lưu Thục Vân như vậy, càng như là đang dò hỏi nàng nội tình.. hoặc là muốn tìm hiểu thử xem, tâm ý vừa rồi của nàng có mấy phần là thật, mấy phần là giả.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán của chính nàng mà thôi.
Kỳ Trường Nhạc nói: "Hiện giờ muội muội đã gặp được rồi, ta nhiều nhất cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, việc ở trên điện vừa rồi, đã là việc to gan nhất ta làm trong đời."
Kỳ Trường Nhạc cong môi cười: "Ít nhất, ta không cảm thấy hối hận là được."
Lưu Thục Vân hơi hơi kinh ngạc, rồi sau đó cũng cười: "Như vậy xem ra, Kỳ tỷ tỷ đối với bệ hạ quả thân toàn tâm toàn ý, làm muội sinh lòng bội phục."
Kỳ Trường Nhạc ý cười thâm chút, đôi mắt mang theo chân thành nhìn lấy nàng "Đại U Quốc này.. ai lại không thiệt tình đối đãi bệ hạ? Muội muội ngươi nói.. có phải như vậy hay không?"
Nàng ánh mắt ngăm đen "Ngươi cũng nghĩ như vậy đúng không?"
Lưu Thục Vân: "Ta.." sắc mặt nàng hơi hơi cứng đờ, rồi sau đó kéo kéo khóe miệng, cũng gật gật đầu: "Tỷ tỷ nói phải."
Kỳ Trường Nhạc: "Thời gian không còn sớm nữa, ta cũng nên trở về đợi ý chỉ. Nếu ta cùng muội có duyên, tương lai nhất định sẽ ở hậu cung gặp lại nhau, ta chỉ mong khi đó có thể cùng muội thắp nến tâm sự cả đêm."
Lưu Thục Vân: "Ta cũng vậy."
Kỳ Trường Nhạc tủm tỉm cười tạm biệt nàng, rồi sau đó bước ra Thể Nguyên Điện, đem những cái ánh mắt tìm hiểu, cùng tìm tòi nghiên cứu ném lại phía sau.
Nhưng cùng lúc đó, nàng cũng ngay tại trong lòng báo cho chính mình, tâm ý không thể có cái gì lừa dối. Nàng không làm bất cứ cái gì diễn, nàng trong lòng mình, chính là chân thành đối đãi nữ quân như vậy.
* * *