"*, một lũ bồ câu không có nghĩa khí!"
*鸽子精 - Bồ câu tinh: Chỉ những người thường xuyên hủy hẹn, cho người khác leo cây
Đêm khuya, trên con đường vắng vẻ lạnh lẽo, Minh Nhất đang xả giận lên một cái cây.
Mấy đứa bạn vốn hẹn nhau tối nay đi chợ quỷ ở phía nam thành, vậy mà cuối cùng từng đứa nhắn tin bảo phải ở nhà với vợ, chỉ còn mình cậu đứng đây đợi hơn nửa tiếng đồng hồ.
Nghĩ cũng lạ, lúc chết thì thằng nào cũng độc thân, vậy mà giờ ai nấy đều có vợ hết rồi?
Minh Nhất lại đá đá rễ cây, lòng thầm nghĩ: Đã không có quỷ nào đi cùng, một mình cậu đi cũng chả vui, thôi quay về ngủ cho rồi.
Đang nghĩ như vậy thì đột nhiên nghe một tiếng quát từ xa vọng đến: "Tên kia, đứng lại cho ông!"
Minh Nhất theo phản xạ ngẩng đầu, đã thấy một con ác quỷ toàn thân đầm đìa máu, mặt mũi hung dữ đang lao về phía mình.
Chưa kịp phản ứng, nó đã vọt tới, bóp chặt cổ cậu, rồi quay sang tiểu quỷ đang đuổi theo phía sau đe dọa: "Ngươi đừng tới đây, không thì ta ăn thằng này!"
Tiểu quỷ đuổi tới mặc một bộ quan phục dài, đầu đội mũ đen cao, tay cầm xích khóa hồn, bên hông đeo gậy khóc tang. Khuôn mặt hắn đầy vẻ tức giận, đang định mở miệng chửi nhưng khi nhìn rõ mặt tiểu quỷ trong tay ác quỷ, lời định nói ra lập tức bị nuốt ngược vào trong, lẩm bẩm: "Tiểu Bá Vương nhà họ Minh!"
Ác quỷ đứng xa không nghe thấy lời hắn nói, chỉ cảnh giác nhìn chằm chằm tên quỷ sai, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt tiểu quỷ mình đang bóp cổ càng lúc càng tối sầm.
Quỷ sai tốt bụng nhắc nhở: "Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn theo ta về địa phủ chịu phạt đi. Nếu không lát nữa có hối hận cũng không kịp đâu."
Ác quỷ khịt mũi: "Ngươi nói giỡn cái gì vậy? Ông đây vất vả lắm mới thoát khỏi cái chỗ quỷ quái đó. Bảo ta quay lại sao? Nằm mơ giữa ban ngày đi!"
Mùi máu tanh nồng nặc trên người ác quỷ càng kích thích khoang mũi Minh Nhất, khiến cậu buồn nôn, lửa giận càng bốc cao.
Cậu siết chặt hai tay, giọng lạnh như băng: "Buông ra."
Ác quỷ không những không buông, còn bóp mạnh hơn, gằn giọng cảnh cáo: "Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn cho ta!"
Quỷ sai nhìn cảnh này, theo bản năng lùi nửa bước, gương mặt trắng bệch của hắn nhiều thêm vài phần biểu cảm ý vị sâu xa, ánh mắt nhìn tên ác quỷ đó thậm chí phảng phất chút thương hại.
Thằng ngu này, xong đời rồi.
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu thì bên tai đã vang lên một tiếng thét thảm thiết.
Ác quỷ vốn đang bóp cổ Minh Nhất, chỉ trong nháy mắt đã bị đập mặt xuống đất. Cánh tay phải của nó bị Minh Nhất túm lấy, cậu càng dùng sức, hồn thể của ác quỷ càng lay động dữ dội.
Nó hét lên một tiếng chói tai, chỉ trong chớp mắt, cánh tay sống sờ đã bị xé rách, ném sang một bên như vứt rác.
"Dáng vẻ xấu như vậy mà còn dám dùng cái tay dơ bẩn chạm vào ta, buồn nôn muốn chết!" Minh Nhất ghét bỏ giẫm chân lên lưng ác quỷ, không cho nó nhúc nhích, rồi nghiêng đầu hỏi quỷ sai: "Con quỷ này phạm tội gì?"
Quỷ sai cũng bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ đôi chút, nuốt nước miếng rồi đáp: "Hắn.. Hắn là ác quỷ trốn từ địa phủ ra, đã ăn không ít linh hồn của tiểu quỷ trên dương gian. Chúng tôi được lệnh đến bắt về."
Minh Nhất nhướng mày, khẽ lẩm bẩm: "Ác quỷ à."
Ác quỷ không nhận ra hàm ý trong tiếng lẩm bẩm đó, vẫn tiếp tục chửi rủa không ngừng. Minh Nhất khẽ nhếch môi, để lộ hai lúm đồng tiền, trông vừa tuấn tú vừa đáng yêu. Nhưng hành động sau đó của cậu thì chẳng liên quan gì đến hai chữ "đáng yêu".
Bàn chân đạp trên lưng ác quỷ giống như một ngọn núi lớn, đè đến mức nó không thể động đậy. Ác quỷ không cam lòng, cố vùng vẫy, thì đột nhiên cảm giác một bên đùi bị đối phương túm chặt, rồi bị kéo mạnh ra ngoài.
Lực kéo khiến cả linh hồn của nó biến dạng, biểu cảm trên khuôn mặt lập tức trở nên dữ tợn, tiếng chửi rủa hóa thành tiếng rên rỉ gào thét. Cho đến khi cái đùi không chịu được nữa mà bị xé rời hoàn toàn, giống hệt cánh tay khi nãy, bị ném xuống đất như rác bẩn.
Quỷ sai đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, mặt mũi nhăn hết lại, không dám nhìn thẳng.
Ác quỷ thấy Minh Nhất không có ý dừng tay, cuối cùng không chịu nổi đau đớn, khóc thét cầu cứu quỷ sai: "Quỷ sai đại nhân cứu mạng! Tôi sai rồi, tôi có tội, tôi chịu phạt, tôi muốn về địa phủ! Hu hu hu, xin ngài cứu tôi với!"
Vừa rồi nó thấy đây chỉ là một tiểu quỷ vô hại mới dám bắt làm con tin. Ai ngờ tiểu quỷ trông có vẻ yếu như gió thổi bay này, khi ra tay lại độc đến vậy, trực tiếp xé chân xé tay, ngay cả Diêm Vương cũng chưa chắc đã tàn nhẫn vậy.
Chỉ trách nó quá ngu, không nghe ra lời khuyên của quỷ sai đại nhân. Giờ thật sự hối hận vô cùng rồi!
Quỷ sai thấy nó thảm quá cũng hơi mềm lòng, mở miệng khuyên: "Tiểu công tử, ngài xem.. Lần này có thể tha cho nó được không? Tôi còn phải dẫn nó về giao cho Vô Thường đại nhân."
Nghe vậy, Minh Nhất nâng chân đá ác quỷ lăn đến trước mặt quỷ sai, bình tĩnh nói: "Trả anh."
Quỷ sai vội cảm ơn rối rít, nhấc xích khóa hồn trói con ác quỷ tàn tạ kia lại định rời đi.
Đúng lúc ấy, Minh Nhất bỗng lên tiếng: "Khoan đã."
Quỷ sai lập tức dừng bước, nở nụ cười nịnh nọt: "Minh tiểu công tử, ngài còn dặn gì ạ?"
Minh Nhất không khách khí hỏi thẳng: "Ngươi mang theo tiền không?"
"Hả?" Quỷ sai sững lại: "Mang.. Mang chứ."
Minh Nhất chỉ vào ác quỷ: "Trước tiên trói nó lên cây, ngươi đi dạo chợ quỷ mua đồ với ta."
Quỷ sai liếc nhìn ác quỷ đang đau đến mức sắp ngất, gương mặt đầy lưỡng lự: "Cái này thì.."
Minh Nhất nhíu mày: "Việc này gấp lắm à?"
Quỷ sai lắc đầu: "Không, không gấp, chỉ là tôi sợ hắn lại chạy mất, khó báo cáo với cấp trên."
Con ác quỷ này là do Vô Thường đại nhân đích thân hạ lệnh bắt, hắn muốn đưa về sớm để tránh phát sinh sự cố dọc đường.
Minh Nhất liếc ác quỷ một cái, cười khẩy: "Ngươi hỏi xem nó có dám không."
Ác quỷ đang sắp ngất lập tức tỉnh táo, lắc đầu như trống bỏi, sợ hãi hét to: "Không dám! Không dám! Tôi đảm bảo không chạy!"
"..."
Quỷ sai lại nói: "Cho dù hắn không chạy, nhưng nếu lỡ có quỷ sai khác thấy rồi mang nó đi mất thì.."
Công lao của hắn sẽ bị người khác cướp mất!
Câu này hắn ngại không nói thẳng ra.
Minh Nhất không kiên nhẫn chẹp miệng một tiếng, đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lướt qua cánh tay bị đứt trên mặt đất, rồi cậu chỉ vào một cái cây ven đường bảo quỷ sai: "Trói lên đó."
Một lát sau, quỷ sai nhìn hàng chữ to tướng viết bằng máu dưới đất "Kẻ nào chạm vào nó sẽ chết. Ký tên Minh Nhất." Hắn không khỏi rùng mình một cái, thậm chí còn cảm giác.. Cánh tay mình hơi nhức nhức.
-
Chợ quỷ phía nam thành:
Minh Nhất đi phía trước, tay chắp sau lưng, miệng ngâm nga hát, đôi mắt đen láy không ngừng liếc nhìn xung quanh, chọn mấy món đồ nhỏ khiến mình hứng thú.
Quỷ sai theo sát phía sau từng bước một, trên tay xách mấy túi lớn căng phồng, vẻ mặt đau khổ.
Hắn từ lâu đã nghe danh tiểu công tử nhà họ Minh nổi tiếng là tiểu bá vương, không vui thì ngay cả râu của Diêm Vương cũng dám nhổ.
Nếu có tiểu quỷ nào không có mắt chọc giận cậu, bị đánh cho hồn phi phách tán còn là nhẹ.
Như con ác quỷ vừa rồi sống sờ sờ bị xé đứt tay chân, còn bị treo lên cây chịu nỗi đau dày vò, e rằng sau này dù có cơ hội đầu thai thì sinh ra cũng tàn tật.
Nghĩ đến đây, vẻ đau khổ của tên quỷ sai càng đậm.
Đêm nay, hắn ra ngoài bắt ác quỷ trong người vốn chẳng mang nhiều tiền, đi theo vị tiểu bá vương này một vòng, túi tiền đã gần như rỗng, thế nhưng cậu chủ nhỏ này rõ ràng vẫn chưa tận hứng.
Hắn phải mở miệng giải thích thế nào để rút lui sớm đây?
Lỡ nói sai câu nào chọc giận đối phương, liệu cậu ấy có đánh cả quỷ sai không?
Quỷ sai nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy chuyện ấy hoàn toàn có khả năng xảy ra. Với tính cách trời không sợ đất không sợ của vị tiểu tổ tông này, chắc chẳng có gì cậu ta không dám làm.
Càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng hắn không kìm được mà nhỏ giọng khóc thút thít.
Minh Nhất đang hưng phấn bừng bừng đi dạo thì bỗng nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ. Cậu nghi ngờ quay đầu lại, nhìn thấy quỷ sai theo phía sau mình đang cố kìm nén tiếng khóc.
Cậu hỏi đầy nghi hoặc: "Ngươi làm sao thế?"
Quỷ sai hít hít mũi, lắp bắp nói: "Tôi.. Tôi hết tiền rồi."
Bước chân Minh Nhất dừng lại, nhìn túi to túi nhỏ trong tay quỷ sai, giọng đầy tiếc nuối: "Ồ, hết tiền rồi à. Vậy chúng ta về thôi, vừa hay ta cũng hơi mệt rồi."
Quỷ sai sửng sốt, tiểu bá vương.. Dễ nói chuyện đến thế à?
Minh Nhất không để ý vẻ kinh ngạc của hắn, cậu quay sang hỏi mượn bút giấy của chủ sạp hàng bên cạnh, rồi hỏi quỷ sai: "Ngươi tên gì?"
Quỷ sai ngơ ngác: "Cái gì."
Minh Nhất lặp lại: "Ta hỏi ngươi tên gì?"
Quỷ sai sợ đến mức suýt quỳ tại chỗ, mặt đau khổ hỏi: "Tiểu tổ tông, ngài hỏi tên tôi làm gì thế ạ?"
Chẳng lẽ vì đi dạo chưa thỏa mãn, cậu định ghi tên hắn vào sổ rồi giết cả nhà hắn?
Minh Nhất không hiểu nổi: "Viết giấy ghi nợ chứ làm gì. Hôm nay tiêu hết bao nhiêu, ta viết giấy nợ cho ngươi. Ngươi mang đến miếu Thành Hoàng tìm ông nội ta lấy tiền."
Tiếng khóc của quỷ sai lập tức ngừng bặt, liên tục xua tay: "Không cần, không cần, số tiền này tôi không cần nữa."
Minh Nhất không hài lòng nói: "Vậy sao được. Minh Nhất tôi không phải loại quỷ mượn tiền không trả."
Quỷ sai hết cách, đành phải báo tên mình, nhìn đối phương viết một tờ giấy nợ, cầm trên tay mà lòng chua xót không tả nổi.
Ai mà dám cầm giấy nợ đi tìm Thành Hoàng đòi tiền chứ!
Minh Nhất thì chẳng nghĩ nhiều như vậy, còn vỗ vai hắn một cái, dặn dò: "Hôm nay cảm ơn nha. Miếu Thành Hoàng Thanh Lâm, ngươi đừng quên đấy."
Quỷ sai bên ngoài gật đầu lia lịa, nhưng trong lòng tuyệt đối không có ý lấy lại số tiền này.
Minh Nhất đút hai tay vào túi, xoay người, vừa đi về phía lối ra của ngõ chợ quỷ vừa vui vẻ ngâm nga.
-
Đầu ngõ chợ quỷ, một lão quỷ mặc đạo bào rách nát đang ngồi xổm trên đất, trước mặt bày một sạp coi bói, đôi mắt thì đảo quanh bốn phía tìm xem có tiểu quỷ nào dễ lừa không.
Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại trên người một tiểu quỷ đang thong thả đi tới.
Tiểu quỷ ấy trông tuổi không lớn, dáng vẻ tuấn tú, mắt hạnh to tròn, đồng tử đen láy, khuôn mặt tròn trịa, khi cười khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền nhỏ, nhìn cực kỳ dễ thương, vừa đi vừa ngâm nga, bộ dáng cực kỳ nhàn nhã.
Rõ ràng là quỷ, nhưng lại chẳng như những con quỷ khác mang bộ dạng u ám chết chóc, quanh người cũng không vương chút oán khí. Đúng là một tiểu quỷ đặc biệt hiếm thấy.
Lại nhìn quần áo của cậu, tuy đơn giản nhưng bất cứ ai có chút hiểu biết đều có thể nhận ra rằng tất cả quần áo giày dép của cậu đều là thương hiệu cao cấp thời
hiện đại. Nhìn cái là biết lúc còn sống cậu chính là một thiếu gia nhà giàu.
Khoan đã.. Sau lưng tiểu quỷ ấy lại còn có một quỷ sai đi theo xách đồ? Trời ơi, đúng là khách sộp hiếm gặp!
Lão quỷ xoa hai bàn tay, mắt sáng như đèn, ngay cả gương mặt u ám chết chóc cũng phảng phất chút hớn hở.
Minh Nhất hoàn toàn không biết mình đã lọt vào mắt xanh của quỷ khác, vẫn tiếp tục thong dong đi về phía lối ra, đột nhiên một giọng nói già nua vang lên, chặn đường cậu: "Tiểu công tử, ta thấy tướng mạo của cậu rất tốt, có muốn đến xem một quẻ không?"
Minh Nhất dừng chân, nghiêng đầu nhìn lão quỷ: "Ể? Trước giờ sao chưa từng thấy ông nhỉ?"
Chợ quỷ họp vào mồng một và ngày rằm hàng tháng, khi rảnh rỗi cậu hay kéo bạn bè tới đây chơi, cho nên cậu gần như quen mặt hết các quỷ buôn bán ở đây, riêng lão quỷ này hoàn toàn lạ hoắc.
Lão quỷ cười giải thích: "Ta là quỷ mới chết không lâu, đến chợ quỷ bày sạp xem bói kiếm chút tiền hương hỏa."
Minh Nhất nhíu mày: "Ông đang lừa quỷ đấy à? Chết rồi còn coi bói cái gì?"
Lão quỷ nghẹn lời, không đồng ý: "Cậu nói vậy là sai rồi. Quỷ cũng chia dăm bảy loại. Nhìn xem, có tiểu quỷ sống sung sướng giàu có, không lo cơm áo, có tiểu quỷ lại không có nổi chỗ trú chân, cả ngày lang thang ngoài đường, chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ đáng thương."
Minh Nhất phản bác ngay: "Ông đừng có nói bậy. Người sống xem mệnh số, quỷ chết xem âm đức. Mấy cô hồn dã quỷ ấy sống khốn khó đa phần là vì kiếp trước hay lúc còn sống làm chuyện xấu nên chết rồi mới rơi vào kết cục không nơi nương thân. Đừng có ở đây bày trò lừa quỷ."
Lão quỷ: "..."
Tiểu quỷ này nhìn trẻ con đơn thuần, ai ngờ khó lừa đến thế.
Thấy đối phương đứng lên định đi, hắn cuống quýt chìa tay ngăn lại: "Ê ê, tiểu công tử đừng đi vội. Ta thấy sắc mặt cậu hồng hào, sắp tới có vận đào hoa đấy!"
Phụt! Lão quỷ nói xong liền hối hận. Mặt quỷ thì làm sao mà hồng hào được, mình đang nói nhảm cái gì vậy!
"Vận đào hoa?" Minh Nhất ngược lại tỏ ra hứng thú, ngồi xổm xuống trước sạp: "Vận đào hoa kiểu gì?"
Lão quỷ không ngờ cậu lại bị câu này lừa, ngẩn ra nửa giây rồi lập tức phản ứng lại.
"Ngũ quan cậu đoan chính, khuôn mặt tròn trịa, mắt sáng, mũi cao, sơn căn đầy đặn, cánh mũi nở, chắc hẳn xung quanh có không ít người theo đuổi."
Minh Nhất nhớ lại một lúc rồi gật đầu đồng ý.
Lúc còn sống, gia cảnh cậu giàu có, lại là nam thần học đường, con gái tỏ tình như cơm bữa.
Chết rồi thì ông nội là Thành Hoàng, ba mẹ là quỷ sai, thân phận đúng chuẩn quan tam đại trong đám quỷ. Lại thêm tướng mạo cậu cũng vẫn xuất sắc nhất đám quỷ, nên thường có quỷ nữ hoặc âm thầm hoặc công khai câu dẫn cậu.
Lão quỷ thấy được đồng tình, tự tin tăng vọt, tiếp tục lừa: "Nhưng tất cả những thứ này toàn là đào hoa nát, sẽ không có kết quả đâu."
Minh Nhất lại gật đầu. Đương nhiên sẽ chẳng có kết quả, vì cậu thích nam cơ, còn thích kiểu nam sinh lạnh lùng ấy, bị người như vậy áp dưới thân bắt nạt tới phát khóc, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.
Minh Nhất nuốt một ngụm nước bọt, kéo suy nghĩ trở về, mắt sáng như đèn nhìn lão quỷ: "Vậy ông xem giúp ta đào hoa có kết quả thì còn xa không? Loại mà có thể bạch bạch bạch đó!"
*Bạch bạch bạch là âm thanh phát ra khi thực hiện hành vi 18+ hí hí hí
"..."
Lão quỷ ho nhẹ một tiếng che giấu cảm xúc, giả vờ cao thâm nhìn khuôn mặt trắng bệch tinh xảo của cậu hồi lâu.
Biểu cảm từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng, rồi nghi ngờ, cuối cùng là nặng nề, thật sự quá đặc sắc.
"Tướng mạo của cậu.. Có chút khó nói."
Minh Nhất hỏi: "Có ý gì?"
Lão quỷ: "Gần đây cậu đúng là có dấu hiệu vận đào hoa thật, nhưng.. Hình như lại bị thứ gì đó cản trở."
Minh Nhất hiểu ý liền: "Có phải dùng tiền là hóa giải được không?"
Lão quỷ ho nhẹ: "Không hẳn, tiền không phải vạn năng.."
Minh Nhất lười nói nhiều với hắn, quay sang hỏi quỷ sai: "Còn tiền không?"
Quỷ sai cười khổ, móc hết số tiền cuối cùng đưa cho cậu.
Minh Nhất không thèm đếm, quăng hết lên sạp hàng của lão quỷ: "Nói đi, giải thế nào?"
Lão quỷ liếc qua một cái, tiện tay hốt hết bỏ vào túi, rồi cười lấy ra một túi thơm nói: "Trong này là bột đào hoa do ta đặc chế, chuyên giúp tiểu quỷ thu hút đào hoa. Cậu chỉ cần mang theo người là có thể xua tan thứ đang chắn vận đào hoa của cậu."
"ồ."
Minh Nhất tiện tay nhận lấy túi thơm, chẳng thèm nhìn lấy một cái, đứng dậy tiếp tục nghêu ngao hát rồi bước ra ngoài.
Quỷ sai thấy cậu cầm túi thơm xoay xoay trên ngón trỏ, không nhịn được đi lên nhắc nhở: "Tiểu công tử, tên đạo sĩ quỷ đó là kẻ lừa đảo đấy."
Minh Nhất: "Ta biết mà."
Quỷ sai kinh ngạc: "Cậu biết rồi sao còn?"
Minh Nhất hờ hững: "Thì coi như chơi thôi."
Quỷ sai không ngờ tính cách tiểu bá vương này lại tùy hứng đến mức ấy, không khỏi thấy tiếc số tiền kia. Thế thì quá hời cho lão lừa đảo kia rồi.
Minh Nhất vốn quen thói tiêu tiền như nước nên chẳng thấy có gì to tát. Vừa rồi chịu nghe lão quỷ kia nói nhăng cuội cũng chỉ là vì nổi hứng nhất thời.
Nhưng nghĩ lại, cậu đúng là nên tìm người yêu rồi, nếu không sau này không có ai đi dạo phố cùng, vậy cũng hơi thảm.