13,140 ❤︎ Bài viết: 4478 Tìm chủ đề
53 0
Dòng Sông - Điệu Nghệ

Trình bày bởi MONO

"Dòng Sông - Điệu Nghệ" mang màu sắc triết lý và suy tư, kết hợp cùng với chất nhạc vô cùng lạ tai. Ca từ trong bài xoay quanh việc đối diện với nỗi đau, tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn và chiêm nghiệm về ý nghĩa của cuộc sống này. Nhân vật chính bước vào hành trình chữa lành chính mình, mang theo khát vọng tìm lại bản chất thật của chính mình, quay về với những giá trị bình yên và giản dị sau khi đã trải qua nhiều biến động. Bên cạnh đó, ca khúc còn nhấn mạnh rằng chúng ta không thể kiểm soát hay sở hữu mọi thứ mình mong muốn, bởi cuộc sống luôn thay đổi và mọi điều đều mang tính tạm thời! Vậy nên hãy học cách chấp nhận hiện tại, sống trọn vẹn với hiện tại, trân trọng những gì mình đang có và biết buông bỏ những gánh nặng trong lòng.


Dòng sông trôi mang theo từng ký ức đau buồn

Đưa con tim rời xa tối tăm

Đẩy thuyền ta đi, đi về với cội nguồn

Buông lơi thả trôi giữa dòng nằm dưới ánh trăng

Tất cả chỉ là một giấc mơ hão huyền

Ta tơ tưởng tới chốn thiên bồng, uh

Đối diện thực tại, ta thấu mọi chuyện

Thế gian này chẳng thuộc về ta

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah, ee-ah-ee-ah-ee-ah

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah, ee-ah-ee-ah-ee-ah

Biết được những vướng bận bé như hạt cát

Sao còn mang ân hận đến nỗi lụi tàn?

Buông làm sao khi lòng còn vướng bất an? (Bất an, ah-ah-ah)

Tức thời nhận ra chính ta là cát bụi của ta

Dòng sông trôi mang theo từng ký ức đau buồn

Đưa con tim rời xa tối tăm

Đẩy thuyền ta đi, đi về với cội nguồn

Buông lơi thả trôi giữa dòng nằm dưới ánh trăng

Tất cả chỉ là một giấc mơ hão huyền

Ta tơ tưởng tới chốn thiên bồng, uh

Đối diện thực tại, ta thấu mọi chuyện

Thế gian này chẳng thuộc về ta (Ta)

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah, ee-ah-ee-ah-ee-ah

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah (Ee-ah)

Ah-ee-ah-ee-ah, ee-ah-ee-ah-ee-ah

Mưa rơi cho nước trong xanh

Cái thiên hạ than nước này chẳng sạch

Anh trai mặc áo phong phanh

Ốm đau lại kêu gió trời trở lạnh

Miệng đời mười vạn ý cơ

Đàn người cười trên vết nhơ

Mẹ dạy rằng "Nhân chi sơ"

Mà đời dạy làm tâm trí dơ

Ánh trăng sáng ban đêm

Soi cái nơi vùng quê thơ mộng lạ thường

Nơi phồn hoa tươi đẹp

Lại cứ kêu trăng sáng không bằng đèn đường

Thời này gặp chuyện khó khăn

Chửa chi đã thấy nhó nhăn

Bà kể ngày xưa đói nhăn răng

Giờ toàn giảm cân kén ăn

Thanh thản, cưỡi mây trong gió trời

Tiếng vang cười giữa đời

Lãng du cả kiếp người

Mặc thế gian đổi dời

Thanh thản, cưỡi mây trong gió trời

Tiếng vang cười giữa đời

Lãng du cả kiếp người

Mặc thế gian đổi dời

Thanh thản, cưỡi mây trong gió trời

Tiếng vang cười giữa đời

Lãng du cả kiếp người

Mặc thế gian đổi dời
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back