Sáng thứ Bảy, Hứa Miên An thức dậy bởi ánh nắng chiếu qua khe rèm.
Đó là một buổi sáng cuối thu hiếm hoi không có tiết học, cũng không có tiếng chuông báo thức thúc giục cô phải rời giường. Trận mưa mấy ngày trước đã kéo nhiệt độ xuống thấp hơn, nắng xuyên qua lớp kính cửa sổ trông rất sáng nhưng chẳng còn cảm giác nóng. Những tán cây phía ngoài ký túc xá đã bắt đầu lẫn vài chiếc lá vàng, mỗi lần gió thổi qua lại rơi xuống một hai chiếc, xoay chậm trong không trung rồi nằm im trên nền gạch.
Tôn Tiểu Vũ vẫn cuộn mình trong chăn, chỉ để lộ một nhúm tóc.
Miên An nằm thêm mười phút mới chịu ngồi dậy. Cô lấy điện thoại xem giờ, tiện tay mở danh sách những việc đã ghi từ tối qua: Giặt quần áo, mua kem đánh răng, ghé hiệu sách tìm tài liệu cho bài thuyết trình, buổi chiều đến tiệm sửa lấy chiếc tai nghe đã gửi từ tuần trước.
Tất cả đều là những việc rất bình thường.
Ở cuối danh sách còn một dòng nhỏ mà chính cô cũng không hiểu tại sao tối qua lại ghi vào.
Trả tám nghìn.
Miên An nhìn bốn chữ ấy một lát rồi tắt màn hình.
Chuyện tám nghìn vốn đơn giản đến mức chẳng cần ghi. Chỉ cần lần sau gặp Kỷ Tầm Xuyên, cô mua một chai nước hoặc một hộp sữa đưa cho anh là xong. Nhưng từ hôm trước đến giờ, trong đầu cô đã vô thức nghĩ qua vài phương án rồi lại tự thấy mình thật rảnh.
Chỉ tám nghìn thôi.
Có gì mà phải suy nghĩ?
Cô xuống giường, mang quần áo ra ban công rồi thu dọn bàn học. Đến gần mười giờ, khi Miên An chuẩn bị ra ngoài, Tiểu Vũ mới hé mắt khỏi chăn, hỏi cô đi đâu.
Miên An vừa mang giày vừa kể mình sẽ qua khu phố cũ phía nam để tìm một cuốn sách tham khảo. Hiệu sách gần trường không còn, trên ứng dụng lại báo một tiệm sách cũ bên đó có đúng bản cô cần. Tiện đường cô sẽ lấy tai nghe rồi ăn trưa bên ngoài.
Tiểu Vũ nghe tới "khu phố cũ" lập tức mất hứng. Nơi đó cách trường gần một giờ xe buýt, chẳng có trung tâm mua sắm lớn, ngoài vài con đường lâu đời và mấy cửa tiệm nhỏ thì gần như không có gì để một sinh viên cuối tuần chịu khó đi tới.
Miên An lại khá thích những nơi như vậy.
Cô không có thú vui đặc biệt nào đáng kể, nhưng nếu phải chọn giữa một trung tâm thương mại sáng choang và một con phố có hàng cây cũ, cửa tiệm nhỏ, những ban công treo quần áo lộn xộn, cô thường thích nơi thứ hai hơn.
Mười giờ hai mươi, Miên An lên chuyến xe buýt số 27 ở cổng Tây.
Xe cuối tuần không đông. Cô chọn một ghế sát cửa sổ, đeo tai nghe còn lại vào một bên rồi nhìn thành phố chậm rãi trôi qua bên ngoài.
Những tòa nhà quanh trường dần thấp xuống. Các cửa hiệu
hiện đại nhường chỗ cho những dãy nhà cũ có ban công hẹp và cửa sổ đã bạc màu. Nắng cuối thu trải nghiêng trên mái ngói, trên những bảng hiệu cũ và những dây điện giăng ngang giữa hai bên đường. Có một đoạn xe chạy dọc con kênh nhỏ, mặt nước sáng như một dải kim loại dưới nắng, vài chiếc lá khô bị gió cuốn chạy dọc vỉa hè rồi biến mất dưới gầm xe.
Miên An đang định chụp một bức ảnh thì xe dừng ở trạm tiếp theo. Một người bước lên.
Cô nhìn thấy chiếc balo đen trước, sau đó mới nhìn lên gương mặt. Kỷ Tầm Xuyên cũng nhìn thấy cô gần như cùng lúc.
Miên An nhất thời không biết nên cảm thấy thành phố này quá nhỏ hay những gì Tiểu Vũ nói thật sự bắt đầu có chút đạo lý.
Kỷ Tầm Xuyên quẹt thẻ lên xe rồi đi xuống phía cuối. Chiếc ghế bên cạnh Miên An vẫn trống, nhưng anh dừng lại một chút như đang cân nhắc. Cuối cùng anh ngồi xuống.
"Trùng hợp vậy?"
Miên An tháo một bên tai nghe. "Tôi cũng đang định hỏi câu đó."
Khác với những lần gặp ở trường, hôm nay Kỷ Tầm Xuyên không mang theo laptop. Anh mặc áo khoác mỏng màu tối bên ngoài áo len, trên vai chỉ có một chiếc balo nhỏ. Tuy vậy, sau khi ngồi xuống, việc đầu tiên anh làm vẫn là lấy điện thoại kiểm tra giờ.
Miên An nhìn thấy nhưng không nói gì.
Cô hỏi anh đi đâu, Kỷ Tầm Xuyên nói tới khu phố Tân Hà để khảo sát một khu nhà tập thể cũ. Một nhóm của khoa đang làm đề tài cải tạo không gian sống, anh hẹn người phụ trách khu dân cư lúc mười một giờ.
Miên An hơi bất ngờ. Hiệu sách cô định đến cũng nằm ở Tân Hà.
"Vậy lại cùng đường."
Kỷ Tầm Xuyên quay sang nhìn cô, có vẻ cũng thấy sự trùng hợp ấy hơi quá mức bình thường. Nhưng anh chỉ hỏi cô tới đó làm gì, rồi nghe Miên An kể chuyện phải đi gần một giờ chỉ để tìm một cuốn sách cũ.
Xe chạy qua một đoạn đường xấu, thân xe rung nhẹ. Ánh nắng ngoài cửa sổ chập chờn qua những hàng cây, lúc sáng lúc tối trên gương mặt hai người.
Miên An vốn nghĩ chuyến xe gần một giờ sẽ khá dài, nhưng có thêm người nói chuyện, thời gian lại trôi nhanh hơn cô tưởng. Phần lớn vẫn là những chuyện rất vụn: Món ăn gần trường, một giảng viên nổi tiếng chấm khó, chiếc thang tầng bốn mà Kỷ Tầm Xuyên cho rằng thư viện nên thay từ lâu.
Không ai nhắc chuyện tám nghìn. Miên An lại nhớ nó suốt đoạn đường.
Xe đến Tân Hà lúc mười một giờ kém mười.
Khu phố này cũ hơn những gì nhìn thấy qua cửa kính xe. Hai bên đường là những dãy nhà bốn, năm tầng xây từ nhiều năm trước, lớp sơn bên ngoài đã phai thành những mảng màu không đều. Những dây phơi quần áo kéo ngang ban công, chậu cây chen chúc bên cửa sổ. Tầng dưới là các tiệm sửa xe, hàng ăn nhỏ, cửa hàng tạp hóa có những tấm rèm nhựa đã ngả màu.
Con đường không rộng. Xe đạp, xe máy và người đi bộ chen nhau một cách lộn xộn nhưng không đến mức khó chịu.
Mùi đồ ăn từ những quán nhỏ quyện với mùi nắng trên mặt đường và mùi lá cây khô, tạo thành một thứ không khí rất riêng mà Miên An không biết phải gọi tên thế nào.
Kỷ Tầm Xuyên vừa xuống xe đã nhận một cuộc gọi.
Miên An đứng bên cạnh nhìn những chiếc lá vàng rơi từ cây ngô đồng phía đầu đường, ban đầu không để ý. Nhưng cuộc gọi kết thúc nhanh hơn cô nghĩ.
Kỷ Tầm Xuyên nhìn màn hình điện thoại vài giây.
"Có chuyện à?"
"Người tôi hẹn phải đưa mẹ vào viện. Hôm nay không tới được."
"Vậy anh làm sao?"
Anh trả lời rất tự nhiên rằng sẽ về trường.
Miên An nhìn con đường sau lưng, lại nhìn trạm xe buýt. Họ vừa ngồi xe gần một giờ để tới đây.
"Anh về luôn?"
"Ừ."
"Vừa tới đã về?"
"Không có người phụ trách thì không vào khảo sát bên trong được."
Lý do rất hợp lý.
Đúng kiểu Kỷ Tầm Xuyên.
Việc đã không thể hoàn thành thì chuyển sang việc tiếp theo. Không cần lãng phí thời gian.
Anh đã mở điện thoại, có lẽ định kiểm tra chuyến xe trở lại trường. Miên An đứng nhìn một lúc rồi bỗng cảm thấy hơi tiếc thay cho buổi sáng đẹp đến mức như thế này.
Nắng rơi đầy trên những mái nhà cũ. Gió thổi qua dãy phố mang theo tiếng chuông xe đạp và tiếng một người bán hàng gọi khách. Ở đầu ngõ, một con mèo tam thể đang nằm sưởi nắng trên chiếc ghế nhựa, lười đến mức người đi ngang cũng không thèm mở mắt.
Một ngày như thế mà Kỷ Tầm Xuyên chỉ định đi từ trường đến đây rồi quay về.
Miên An bỗng hỏi: "Lịch chiều nay của anh kín không?"
Kỷ Tầm Xuyên ngước lên khỏi màn hình.
Anh có một bản vẽ cần sửa, hai tài liệu phải đọc và tối còn một cuộc họp nhóm trực tuyến. Nghe xong, Miên An không thấy bất ngờ chút nào.
"Có việc nào nhất định phải làm ngay trong một giờ tới không?"
Kỷ Tầm Xuyên suy nghĩ rồi nói không.
Miên An gật đầu như vừa xác nhận được điều cần biết. "Vậy đi ăn trước đi. Tôi biết một chỗ."
Thực tế cô hoàn toàn không biết.
Cô chỉ vừa nhìn thấy một quán mì ở đầu ngõ có khá nhiều người ngồi.
Kỷ Tầm Xuyên nhìn cô.
Miên An bổ sung: "Anh ngồi xe gần một giờ tới đây, bây giờ lại ngồi thêm một giờ về trường. Nếu chưa làm được việc thì ít nhất cũng nên ăn trưa."
Có lẽ chính anh cũng nhận ra điều ấy hợp lý, nên không phản đối.
Quán mì nằm dưới một căn nhà cũ, chỉ có sáu chiếc bàn nhỏ. Bếp đặt ngay gần cửa, hơi nóng mang theo mùi nước dùng và hành phi lan ra tận vỉa hè. Miên An gọi hai phần mì rồi tranh thủ đi sang quầy bên cạnh mua nước.
Khi quay lại, cô đặt trước mặt Kỷ Tầm Xuyên một chai trà nhỏ.
"Bao nhiêu?" anh hỏi theo phản xạ.
Miên An ngồi xuống, chống cằm nhìn anh. "Tám nghìn."
Kỷ Tầm Xuyên khựng lại.
Cô đẩy chai nước sang thêm một chút.
"Hết nợ."
Lần này anh thật sự cười.
Miên An cũng cười theo. Tám nghìn đã khiến cô nghĩ mấy ngày, cuối cùng được giải quyết bằng một chai trà mua chưa tới một phút.
Lẽ ra cô phải thấy nhẹ nhõm. Không hiểu sao lại có một chút tiếc rất nhỏ.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã bị Miên An tự gạt đi. Có lẽ chỉ vì trò tính toán này khá vui, kết thúc rồi thì mất một chủ đề để trêu nhau mà thôi.
Mì được mang lên không lâu sau đó.
Hai người ăn cạnh cửa sổ. Nắng hắt qua tấm rèm mỏng, rơi thành những mảng sáng trên mặt bàn. Ngoài đường, một ông cụ đạp chiếc xe cũ rất chậm qua hàng cây. Hai đứa trẻ đeo cặp chạy đuổi nhau bên kia đường, tiếng cười vang lên rồi nhanh chóng xa dần.
Kỷ Tầm Xuyên ăn xong trước.
Miên An còn nửa bát. Cô ăn chậm, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không có vẻ gì vội vàng.
Kỷ Tầm Xuyên nhìn đồng hồ một lần. Đến lần thứ hai, Miên An phát hiện.
"Anh đang tính bao lâu nữa mới được về trường à?"
"Thói quen thôi."
"Anh có khi nào ra ngoài mà không xem giờ không?"
Anh suy nghĩ rất nghiêm túc, sau đó lắc đầu.
Miên An nghe vậy liền bật cười. "Sống như thế mệt lắm."
Kỷ Tầm Xuyên không phản bác. Anh chỉ hỏi lại nếu không nhìn giờ thì làm sao biết mình đang chậm kế hoạch bao nhiêu.
Miên An đặt đũa xuống.
"Không biết."
"..."
"Thì có sao đâu?"
Câu trả lời khiến anh im lặng.
Với Kỷ Tầm Xuyên, dường như "không biết mình có chậm kế hoạch hay không" vốn là một điều rất khó chấp nhận. Còn với Miên An, có những ngày chậm một chút, đi vòng một chút hay chẳng làm được việc gì đáng kể cũng không phải chuyện quá nghiêm trọng.
Sau bữa trưa, hai người ra khỏi quán.
Hiệu sách của Miên An nằm cách đó ba con phố. Kỷ Tầm Xuyên vốn định ra trạm xe buýt, nhưng cô hỏi anh có muốn đi cùng không. Tiệm sách chỉ mất mười phút, sau đó anh vẫn có thể về trường.
Không hiểu vì sao, anh đồng ý.
Con đường dẫn tới hiệu sách đi xuyên qua khu dân cư cũ.
Hai bên là những căn nhà thấp hơn, khoảng cách giữa các ban công gần đến mức đứng bên này có thể nghe rõ tiếng radio của nhà bên kia. Áo quần phơi trên cao rung nhẹ trong gió, những chậu cây mọc chen nhau trên bậc cửa. Một bà cụ ngồi trước hiên nhặt rau, bên cạnh là chiếc lồng chim nhỏ. Xa hơn một chút có một người đàn ông đang sửa chiếc ghế gỗ, tiếng búa gõ đều vang trong con ngõ.
Kỷ Tầm Xuyên đi chậm lại.
Miên An nhận ra ánh mắt anh liên tục dừng ở những chi tiết của các căn nhà: Một phần ban công được cơi nới, một cầu thang sắt dựng thêm bên ngoài, mái che ghép bằng nhiều loại vật liệu khác nhau.
Không có người phụ trách khu dân cư, anh không thể vào khảo sát.
Nhưng dường như chỉ cần đi ngoài đường, anh cũng đã bắt đầu làm việc.
Miên An nhìn một lúc rồi hỏi: "Anh đang xem gì vậy?"
Kỷ Tầm Xuyên chỉ lên căn nhà trước mặt. Ban công tầng hai đã được quây kính, tầng ba lại kéo thêm một mái che. Anh nói ban đầu các căn nhà ở đây có cấu trúc gần giống nhau, nhưng sau nhiều năm, người sống bên trong tự thay đổi theo nhu cầu. Có nhà mở rộng bếp, có nhà thêm phòng, có người tận dụng khoảng hành lang để trồng cây.
Miên An nhìn theo.
Cô không thấy kết cấu.
Cô thấy một chiếc chăn hoa đang phơi dưới nắng, ba chậu hoa giấy chen nhau trên bậu cửa và một chiếc xe đạp trẻ con dựng ở chân cầu thang.
"Anh nhìn nhà khác tôi thật."
Kỷ Tầm Xuyên quay sang.
"Anh nhìn xem người ta sửa chỗ nào. Tôi nhìn xem người ta sống thế nào."
Anh dừng bước.
Có lẽ đó là một câu rất đơn giản, Miên An nói xong cũng chẳng nghĩ nhiều. Nhưng Kỷ Tầm Xuyên lại nhìn căn nhà trước mặt lâu hơn.
Một người phụ nữ vừa mở cửa ban công, mang ra thêm một chậu cây nhỏ. Ánh nắng chiếu lên những chiếc lá xanh, phía sau là lớp tường cũ đã bong sơn.
Kỷ Tầm Xuyên lấy điện thoại. Miên An tưởng anh định chụp ảnh. Nhưng sau vài giây, anh lại cất xuống.
"Không chụp à?"
"Không."
"Tại sao?"
"Có những thứ nhìn là được."
Câu nói ấy khiến Miên An hơi bất ngờ. Cô không hỏi thêm.
Hiệu sách nằm trong một con hẻm nhỏ có giàn cây leo gần kín bảng hiệu. Bên trong chật đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng người mới tránh được nhau. Những giá sách gỗ cao sát trần, sách cũ xếp không hoàn toàn ngay ngắn, mùi giấy lâu năm trộn với mùi gỗ tạo thành cảm giác rất yên tĩnh.
Miên An mất gần hai mươi phút để tìm cuốn sách mình cần.
Kỷ Tầm Xuyên ban đầu chỉ đứng chờ. Sau đó anh bắt đầu xem một kệ sách về kiến trúc, cuối cùng lại tìm được một cuốn sách cũ đã ngừng xuất bản từ lâu.
Ông chủ nói quyển đó đã nằm trên giá gần hai năm.
Kỷ Tầm Xuyên cầm lên xem rất lâu.
Miên An đứng bên cạnh nhìn biểu cảm của anh, bỗng thấy buồn cười. Người này đi khảo sát thất bại nhưng lại vô tình tìm được một cuốn sách mình muốn.
Có những việc không nằm trong kế hoạch chưa chắc đã vô ích.
Ra khỏi hiệu sách đã gần hai giờ.
Theo lý mà nói, Kỷ Tầm Xuyên nên về trường.
Nhưng trạm xe buýt kế tiếp lại ở phía bên kia bờ kênh, mà muốn đến đó phải đi qua một con đường lát đá dài dưới hàng cây.
Miên An đi phía trước. Kỷ Tầm Xuyên đi bên cạnh. Không ai nhắc chuyện phải nhanh lên.
Buổi chiều cuối thu trôi rất chậm. Nắng đã dịu đi, bóng cây kéo dài xuống mặt đường. Mặt kênh phía dưới phản chiếu những mái nhà cũ, thỉnh thoảng có gió thổi qua làm tất cả rung nhẹ như một bức tranh bị ai chạm vào.
Miên An dừng bên lan can vì nhìn thấy một con mèo trắng đang ngủ trên bức tường thấp.
Cô đứng nhìn nó rất lâu. Kỷ Tầm Xuyên cũng dừng.
Một phút.
Hai phút.
Con mèo chẳng làm gì ngoài ngủ.
Cuối cùng anh hỏi: "Cô đang chờ gì?"
"Chờ nó tỉnh."
"Tại sao?"
"Muốn xem mắt nó màu gì."
Kỷ Tầm Xuyên im lặng.
Có lẽ trong cuộc đời được tính bằng những bản kế hoạch, đây là lần đầu anh đứng giữa buổi chiều chỉ để chờ một con mèo mở mắt.
Mất gần bốn phút.
Con mèo cuối cùng cũng tỉnh, ngẩng đầu nhìn hai người bằng đôi mắt màu vàng nhạt rồi nhảy xuống bức tường, biến mất sau bụi cây.
Miên An hài lòng. Kỷ Tầm Xuyên nhìn đồng hồ theo phản xạ. Sau đó anh tự dừng lại trước khi màn hình sáng lên.
Miên An bắt gặp động tác ấy. Cô không nói gì, chỉ cười. Hai người tiếp tục đi.
Đến trạm xe buýt, chuyến tiếp theo còn mười tám phút.
Kỷ Tầm Xuyên có thể mở laptop, đọc tài liệu hoặc kiểm tra email như cách anh vẫn thường làm. Nhưng hôm nay anh chỉ ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh Miên An.
Phía trước là con đường nhỏ phủ đầy nắng. Một chiếc lá vàng rơi xuống ngay cạnh giày anh. Kỷ Tầm Xuyên cúi nhìn.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không biết chính xác mình đã lãng phí bao nhiêu thời gian trong một ngày.
Anh chỉ biết buổi sáng này vốn có một cuộc khảo sát bị hủy, một chuyến xe trở về trường chưa bắt, một bát mì không có trong kế hoạch, một hiệu sách cũ, một con mèo mất bốn phút mới chịu mở mắt.
Và Hứa Miên An.
Miên An ngồi cạnh anh, ôm cuốn sách vừa mua trong lòng, tóc bị gió thổi hơi rối. Cô nhìn chiếc xe đạp của một đứa trẻ chạy qua, chẳng hề biết mình vừa kéo một người vốn quen sống bằng thời gian biểu đi lệch khỏi lịch trình gần bốn tiếng.
Kỷ Tầm Xuyên bỗng hỏi: "Cô thường sống như vậy à?"
Miên An quay sang. "Như thế nào?"
"Không có kế hoạch."
Cô nghĩ một chút rồi lắc đầu. Cô vẫn có kế hoạch, chỉ là nếu có chuyện gì khiến nó thay đổi thì cũng không sao. Có những ngày hoàn thành được hết mọi việc khiến người ta thấy yên tâm, nhưng cũng có những ngày chẳng làm được bao nhiêu mà vẫn rất đáng nhớ.
Miên An nhìn khoảng nắng đang rơi trên mặt đường rồi nói thêm: "Nếu ngày nào cũng phải đúng như mình đã dự định thì có khi sống đến cuối cũng chẳng có gì để bất ngờ."
Kỷ Tầm Xuyên không đáp ngay.
Xe buýt từ xa chậm rãi đi tới.
Miên An đứng dậy trước, phủi nhẹ chiếc lá vừa rơi lên váy rồi hỏi anh có về trường không. Kỷ Tầm Xuyên nhìn số xe. Đó là chuyến về thẳng cổng Đông.
Anh đáng lẽ nên lên.
Nhưng trước khi cửa xe mở, Miên An bỗng nhớ mình còn phải đi lấy tai nghe ở một con phố cách đó hai trạm. Cô vẫy tay chào, định bắt tuyến khác.
Kỷ Tầm Xuyên nhìn chiếc xe trước mặt.
Rồi nhìn cô.
Cửa xe mở ra, vài người bước xuống.
Anh không lên.
Miên An hơi ngạc nhiên. "Anh không về à?"
Kỷ Tầm Xuyên cất điện thoại vào túi.
"Không vội."
Chiếc xe buýt đóng cửa rồi rời trạm. Miên An đứng nhìn nó đi xa, sau đó quay sang nhìn anh. Không hiểu sao cô bỗng bật cười.
Buổi chiều hôm ấy, Kỷ Tầm Xuyên không mở lịch thêm lần nào nữa.
Tới tối, khi trở về ký túc xá, anh mới nhìn thấy những công việc chưa hoàn thành vẫn nằm nguyên trên màn hình điện thoại. Hai tài liệu chưa đọc, bản vẽ chưa sửa xong, một số việc phải chuyển sang ngày hôm sau.
Nếu là trước đây, chỉ cần nhìn những ô bị bỏ trống ấy cũng đủ khiến anh cảm thấy khó chịu.
Nhưng hôm nay, giữa một danh sách toàn những việc chưa làm, Kỷ Tầm Xuyên lại nhớ rõ một chuyện chẳng hề được ghi ở đâu.
Ánh nắng cuối thu trên con phố Tân Hà.
Một con mèo có đôi mắt màu vàng.
Và Hứa Miên An đứng trước quầy nước, đặt chai trà tám nghìn xuống trước mặt anh rồi nói:
"Hết nợ."
Kỷ Tầm Xuyên nhìn màn hình thêm một lúc.
Sau đó anh mở lịch của ngày hôm nay.
Trong khoảng thời gian từ mười một giờ đến bốn giờ chiều vốn chỉ ghi một dòng "khảo sát Tân Hà", anh xóa dòng chữ ấy.
Ngón tay dừng trên bàn phím vài giây.
Cuối cùng anh không viết gì thay vào.
Có lẽ một ngày không có trong kế hoạch thì cũng không cần phải đặt tên.
Chỉ cần nhớ là được.