Tuy giờ không còn đi học nữa nhưng năm học
lớp 12 nó diễn ra quá nhanh so với những năm khác.
Năm học đó, cả lớp chị lại có nhiều xáo trộn dù rằng được học cô chủ nhiệm mà cả lớp yêu quý. Đầu năm, mấy đứa cũ chuyển đi và vài đứa mới đến. Sẽ chẳng là gì vì lớp chị vốn dĩ rất thân thiện và thích có bạn mới đến nhưng những đứa mới đó lại làm cho lớp đảo lộn lên. Đã có nhiều đứa cũ trong lớp không ưa chúng nó nên lớp đã chia rẽ không còn đoàn kết, vui vẻ như năm trước. Bản thân chị còn bị đứa ngồi kế bên, là
học sinh mới móc mỉa sau khi chỉ bài cho nó rằng không rõ chị chỉ bài cho nó đúng không, phải để nó đi hỏi lại đứa bạn thân nó cho chắc. Thời gian đó, chị bỗng nhiên khác xa so với trước, ít nói chuyện hơn hẳn, chỉ tâm sự với đứa bạn thân thiết trong lớp và mấy đứa cũ thôi còn những đứa mới gần như chị không nói chuyện. Chị chỉ mong được quay về năm học trước khi lớp còn vui, không muốn lên lớp này, trông thấy những đứa làm mình khó chịu.
Và rồi, năm học đầy rẫy những khó khăn đó cũng kết thúc như chị ước trong đầu nhưng đến ngày cuối cùng chị lại thấy buồn, thấy tiếc vì tuổi học trò đã kết thúc, không còn được mặc áo trắng, khoác cặp đến trường nữa. Không còn được trò chuyện hằng ngày với mấy đứa bạn của mình và cho đến bây giờ, một buổi họp lớp là quá xa xỉ.