2,622 ❤︎ Bài viết: 1726 Tìm chủ đề
28 0
Ngày xửa ngày xưa, giữa cánh rừng già u minh quanh năm mây mù bao phủ, có một chàng tiều phu trẻ sống cảnh nghèo khó bên người mẹ già đau ốm. Kế thừa chiếc rìu cũ từ người cha đã biệt tích năm xưa, chàng liều mình tiến vào vùng cấm - nơi đại ngàn tối tăm - để tìm kế sinh nhai chữa bệnh cho mẹ.

Tại một dòng sông đỏ thẫm chảy vắt ngang rừng sâu, chàng đã gặp một vị thủy thần đầy quyền năng tự xưng là Bụt. Để thử thách lòng người, vị thần lần lượt đưa ra ba lưỡi rìu: Vàng sáng chói, Bạc tinh khôi và Sắt đen búa. Với tấm lòng thật thà, chàng tiều phu chỉ nhận lại đúng kỷ vật bằng sắt cũ kỹ của mình. Cảm động trước sự trung thực ấy, Bụt đã ban tặng cả ba lưỡi rìu thần kỳ, nhưng kèm theo một lời giao kèo nghiệt ngã: "Tuyệt đối không được bán đi báu vật, nếu không tai họa sẽ ập xuống đầu."

Thế nhưng, sự đời chẳng như mơ, trước những cám dỗ và áp lực của cuộc sống, lời thề linh thiêng đã bị phá vỡ. Sự phản bội khiến lòng nhân từ của vị thần biến thành cơn thịnh nộ tàn khốc. Người mẹ già bị bắt đi như một cái giá phải trả cho lòng tham, buộc chàng tiều phu phải một lần nữa cầm rìu, dấn thân vào chốn hiểm nguy để đối mặt với bóng tối.

Câu chuyện là một bản tình ca u ám về lòng hiếu thảo, sự trung thực và cái giá đắt giá cho những lời hứa bị lãng quên trong vũ trụ đen tối.


Bài hát: Ba Lưỡi Rìu Vũ Trụ Đen Tối

Trình bày: Maz

Lời bài hát:

[Ver 1] Chuyện xưa có một ngôi nhà,

Tại một khu vừng vắng

Có một gia đình nhỏ,

Sống yên bình qua từng năm từng tháng

Nhà có một người chồng,

Và vợ có một đứa con

Nuôi đến ba miệng ăn,

Nên chồng làm đêm ngày không ngừng ráng

Hằng ngày ông đi sâu thật sâu vào rừng

Chặt hết cả thân cây, và dùng nó

Đem bán, phải cố lên, ráng để con có được thức ăn và cùng

Quần áo tinh tươm để con không ngại ngùng với chúng bạn

Nhưng rồi một hôm, ông đi đốn củi và lần này trúng nạn

Ông đi biệt tăm biệt tích,

Đã nhiều ngày trôi qua

Vợ con ông chờ mãi,

Ngày sang tháng năm dần trôi xa

Gần mười năm sau đó,

Người mẹ đau ốm, tuổi dần phôi phai

Còn người con thì nay đã lớn,

Và lại cầm rìu nối nghiệp cho cha

[Ver 2] Chàng tiều phu trẻ nghe theo lời mẹ dặn,

Chỉ chặt cây bìa rừng

Nhưng bao năm qua rừng xanh hạn hán,

Cây khô từng tán tiêu hao nhiều phần

Nhưng phần cổ thụ đang phát triển tốt,

Nằm ở phía rừng sâu

Chàng trai muốn kiếm tiền thay cho mẹ,

Chữa bệnh mau lẹ nên tiến vào trong

[Hook 1] Mỗi một bước là rừng tối thêm ,

Không biết đâu mà lần

Chàng trai bật ngọn đuốc lên và ngó xem,

Tiến thật sâu vào rừng

Tiếng thì thầm trong bụi rậm tối đen,

Không biết nơi nào dừng

Mỗi một bước là rừng già tối thêm,

Không biết đâu mà lần

[Ver 3] Trước mặt chàng là một con sông,

Chảy cắt ngang giữa rừng

Chàng tiều phu nhìn thấy thì trong lòng,

Bỗng nửa lo nửa mừng

Lo là con sông sâu như này,

Lỡ té xuống thì chết chắc

Còn mừng là do sông sâu giữa rừng,

Thì nơi đó có ánh sáng

Chàng tiều phu vội đặt cây rìu xuống,

Ngó nghiêng nhìn xung quanh

Cảnh rừng thiên hùng vĩ,

Mà khi nhìn kỹ thì như là một khung tranh

Không thú dữ hung hăng hay loài ăn thịt,

Gần như không tồn tại

Có vẻ khu rừng này không nguy hiểm,

Như người ta đồn đại

[Hook 2] Nghe vẻ nghe ve, nghe vè mất tích

Rừng đen thin thít mà cứ bước vô

Một lát chết khô, nói không thành tiếng

Da thịt đau điếng, chẳng nói được gì

(Vào chẳng thể đi, thì đừng có trách) x4

[Ver 4] Bỗng dòng nước xoáy,

Không tĩnh lặng như trước đấy

Có một tiếng gầm vang,

Giữa cảnh lầm than, tiều phu chợt ngước thấy

Bỗng màu nước ấy,

Không trong veo như trước đấy

Nước hóa đỏ rồi sáng lên

Một cái tên mà ai cũng ước thấy

"Ta là Bụt,

Ngụ ở tận sông sâu

Bao nhiêu năm ta sống thuận hòa

Ta có kiếm chuyện ai đâu

Vậy sao mà bọn con người...

Các ngươi lại làm ta đau

Đang ngồi dưới một chiều,

Ngươi ném cái rìu xuống đầu ta sao?"

Chàng tiều phu dụi dụi con mắt hai, ba lần

Nhìn cho thật kỹ

Hay là do mình làm từ sáng tới giờ,

Mặt mình mờ hay là thật nhỉ?

Nè ông kia,

Ông là ai? Ông là người hay là Phật, Quỷ

Hay là ngư dân đánh cá,

Chứ thần thánh quái gì mà có thật nhỉ?

"Nè chàng trai trẻ, con có bị ngu không?

Người gì mà thở được dưới nước,

Còn hỏi ta có phải ngư ông?

Ta nói rồi,

Ta là Bụt đã tu luyện lâu năm

Chờ gặp người hữu duyên,

Mà toàn lũ điên đến kiếm chuyện ta không!"

U là trời, thì ra là thánh nhân

Con có mắt... Như mù,

Nên lỡ mạo phạm, xin đừng đánh con

Con xin người,

Hãy nhân từ với con

Cho con xin cây rìu lại,

Để con còn kiếm cơm ạ

"Oke, nếu mà lấy rìu thì ta oke

Nhưng mà nhà ta có nhiều rìu lắm,

Nên ta để con chọn nha oke

Oke,

Đây là ba cây rìu của ta oke

Mới tinh sáng bóng nè oke

Con xem thật kỹ coi cây nào đúng

Con nhận ra chúng mà oke

Để ta giới thiệu, đây là rìu vàng

Chặt một khúc ra nhiều ngàn

Chặt có một khúc gỗ,

Con sẽ sưởi ấm được rất là nhiều làng

Đây là rìu bạc,

Nhanh nhưng không được nhiều bằng

Tốc độ con chặt nhanh,

Gấp mấy chục lần chặt của rất nhiều thằng...

Cộng lại!

Còn cái rìu sắt này thì ờ...

Bình thường

Con chọn đi

Cái nào mới thật sự là của con hả?"

Dạ...

Dạ thưa thần Bụt

Con người thường

Con có phải thần tiên đâu,

Con lấy đâu ra thần binh lợi khí,

Mà nếu con có đã giàu lên mau

Cái con rớt là cái rìu,

Bằng sắt cũ màu đen nâu

Cho con xin lại vì trời sắp tối, con về nhanh mau

"Đúng là một đứa trẻ tốt ha,

Không tham lam, lại thật thà, tốt quá

Ta nghĩ là ta đã hiểu được con

Từ giờ ba cây rìu này là của con"

[Ver 5] Dạ con nhớ rồi,

Con sẽ không làm trái đâu

Con cảm ơn thần tiên đã giúp,

Con đội ơn đến mai sau

Con xin thề, con xin thề,

Con sẽ không hề bán đâu

Nếu mà con bán,

Tai họa sẽ tới, nên sẽ không hề bán đâu

Tua vài tháng sau, nhà tiều phu đã khá hơn

Nhờ có ba cây rìu,

Giờ bữa ăn đã có được cá, cơm

Như lời ông Bụt, rìu quyết không được bán

Nhưng mà đâu ai nghe,

Vì đã tớ giờ yêu ma rượt bám

[Ver 6] Mọi lời giao kèo với bậc siêu linh,

Đều phải trả bằng mạng

Thứ mà quý giá nhất,

Của tên tiều phu hôm nay gặp nạn

Ta đã cố giúp,

Nhưng sự phản bội không thể vội tha

Ta mang mẹ ngươi xuống nước,

Vì ngươi dám phản bội ta

Chàng tiều phu mang thuốc về nhà

Nhưng không thấy mẹ đâu

Biết là chuyện chẳng lành,

Nên chàng vội chạy đến chốn rừng sâu

Tay vẫn cầm cây rìu sắt,

Mang theo để phòng thân

Chạy đến chỗ dòng sông,

Nơi con quỷ dùng làm chỗ dừng chân

[Outro] Ta liều mạng với ngươi
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back