- Xu
- 752,902,081
8411
3
Có những lời xin lỗi nếu được nói sớm hơn, có lẽ đã giữ được một cuộc tình. Nhưng con người thường kỳ lạ như vậy, chỉ khi mất đi rồi mới đủ bình tĩnh để nhìn lại tất cả những điều mình đã vô tình làm tổn thương người mình yêu.
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em..
Đọc bài thơ, điều khiến người ta day dứt không phải là lời xin lỗi, mà là sự thức tỉnh quá muộn. Anh từng nghĩ tự do quan trọng hơn một mái nhà có người chờ đợi. Từng vô tư bước đi mà không ngoái đầu nhìn lại, để mặc em lặng lẽ khóc phía sau. Đến khi những chuyến đi kết thúc, những cuộc vui cũng khép lại, anh mới nhận ra nơi bình yên nhất chưa từng ở đâu xa, mà luôn là người con gái đã âm thầm đợi anh.
Đau nhất là khi anh thú nhận mình đã không đặt em ở vị trí đầu tiên. Chỉ khi sợ mất em mới biết dịu dàng, chỉ khi em có ý định rời đi mới cuống quýt níu giữ. Tình yêu đáng lẽ phải được vun đắp mỗi ngày, nhưng anh lại để nó héo mòn bởi sự thờ ơ và những lần vắng mặt kéo dài. Có những vết thương không đến từ một cú đánh mạnh, mà từ vô số lần bị bỏ quên.
Có những câu thơ khiến lòng chùng xuống bởi sự thành thật đến xót xa. Anh nhớ về một người khác khi đang nắm tay em. Anh ở cạnh em mà không biết trân trọng từng phút giây. Những điều ấy không phải sai lầm của một khoảnh khắc, mà là những nhát cắt âm thầm khiến tình yêu dần cạn kiệt.
Rồi đến một ngày, thời gian dạy anh điều mà ngày xưa em từng cố nói. Hóa ra sau tất cả những chuyến đi, những cuộc kiếm tìm và những ảo vọng tuổi trẻ, điều anh cần nhất vẫn là một người luôn mở cửa đợi anh trở về. Em chưa từng là sợi dây trói buộc tự do của anh. Em chính là bến bờ để anh thôi lênh đênh.
Đoạn kết của bài thơ đẹp vì nó không van xin, cũng không ép buộc. Chỉ là một người đã thật sự trưởng thành sau những mất mát, lặng lẽ đứng lại và hy vọng. Hy vọng người mình từng làm tổn thương sẽ cho mình thêm một cơ hội để yêu bằng tất cả sự trân trọng mà ngày trước mình đã không biết giữ gìn.
Có lẽ điều khiến người ta nghẹn lòng nhất không phải là lời "Anh xin lỗi", mà là sự thật phía sau nó. Rằng có những người phải đi gần hết một quãng đời mới hiểu ai mới là điều quý giá nhất. Chỉ tiếc rằng, không phải lời xin lỗi nào cũng còn kịp đến khi người mình yêu vẫn còn đứng đợi.
Anh xin lỗi
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em..
Đọc bài thơ, điều khiến người ta day dứt không phải là lời xin lỗi, mà là sự thức tỉnh quá muộn. Anh từng nghĩ tự do quan trọng hơn một mái nhà có người chờ đợi. Từng vô tư bước đi mà không ngoái đầu nhìn lại, để mặc em lặng lẽ khóc phía sau. Đến khi những chuyến đi kết thúc, những cuộc vui cũng khép lại, anh mới nhận ra nơi bình yên nhất chưa từng ở đâu xa, mà luôn là người con gái đã âm thầm đợi anh.
Đau nhất là khi anh thú nhận mình đã không đặt em ở vị trí đầu tiên. Chỉ khi sợ mất em mới biết dịu dàng, chỉ khi em có ý định rời đi mới cuống quýt níu giữ. Tình yêu đáng lẽ phải được vun đắp mỗi ngày, nhưng anh lại để nó héo mòn bởi sự thờ ơ và những lần vắng mặt kéo dài. Có những vết thương không đến từ một cú đánh mạnh, mà từ vô số lần bị bỏ quên.
Có những câu thơ khiến lòng chùng xuống bởi sự thành thật đến xót xa. Anh nhớ về một người khác khi đang nắm tay em. Anh ở cạnh em mà không biết trân trọng từng phút giây. Những điều ấy không phải sai lầm của một khoảnh khắc, mà là những nhát cắt âm thầm khiến tình yêu dần cạn kiệt.
Rồi đến một ngày, thời gian dạy anh điều mà ngày xưa em từng cố nói. Hóa ra sau tất cả những chuyến đi, những cuộc kiếm tìm và những ảo vọng tuổi trẻ, điều anh cần nhất vẫn là một người luôn mở cửa đợi anh trở về. Em chưa từng là sợi dây trói buộc tự do của anh. Em chính là bến bờ để anh thôi lênh đênh.
Đoạn kết của bài thơ đẹp vì nó không van xin, cũng không ép buộc. Chỉ là một người đã thật sự trưởng thành sau những mất mát, lặng lẽ đứng lại và hy vọng. Hy vọng người mình từng làm tổn thương sẽ cho mình thêm một cơ hội để yêu bằng tất cả sự trân trọng mà ngày trước mình đã không biết giữ gìn.
Có lẽ điều khiến người ta nghẹn lòng nhất không phải là lời "Anh xin lỗi", mà là sự thật phía sau nó. Rằng có những người phải đi gần hết một quãng đời mới hiểu ai mới là điều quý giá nhất. Chỉ tiếc rằng, không phải lời xin lỗi nào cũng còn kịp đến khi người mình yêu vẫn còn đứng đợi.
Chỉnh sửa cuối:
