Harry Potter: Hắc Khẩu Tử Thần (Quyển I)
Chương i
Sân ga sau khi huyền thoại kết thúc
Hogwarts Express rời sân ga trong tiếng còi kéo dài.
Harry Potter không vẫy tay.
Cậu đứng yên, nhìn làn khói trắng tan dần trong không khí nhà ga King's Cross - nơi mọi câu chuyện của cậu từng bắt đầu, và...
Chương v – thiên ý hiển lộ
Tác giả: Nam linh
Sau khi thiên địa rạn nứt, Trời không còn giữ im lặng như trước, nhưng cũng chưa vội phán quyết. Thiên Ý lúc này không giáng xuống bằng sấm sét hay mệnh lệnh khắc nghiệt, mà lan tỏa chậm rãi như một áp lực vô hình đè lên toàn cõi, khiến mọi chuyển...
Chương iv – thần chiến: Khi thiên địa rạn nứt
Tác giả: Nam linh
Sau huyết ước, Trời không tuyên bố hòa bình, bởi Trời hiểu rõ hơn ai hết rằng hòa giải không đồng nghĩa với yên ổn. Thế gian bước vào một thời kỳ lạ lùng, nơi bề mặt tưởng như đã được vá lại, nhưng bên trong, các mạch lực va đập...
Chương iii – thái sơn thánh: Địa trụ chi thần
Tacs giar: Nam linh
Sau khi Thái Long Quân rút về thủy giới, thế gian tưởng như lặng hơn, nhưng sự lặng ấy chỉ là bề mặt. Dưới lớp đất vừa được vá lại sau thần chiến, những vết nứt vẫn còn âm ỉ, như vết thương đã khép miệng nhưng chưa lành da. Núi...
Chương 2: Phế nhân xuống núi, sát ý trong bóng tối
Lâm Trần rời khỏi nhà kho, không quay đầu lại. Con đường đá dẫn xuống núi Thanh Vân Tông quanh co, sương mù lượn lờ, gió lạnh thổi qua khiến thân thể phế nhân của hắn khẽ run lên. Uy áp Tổ Sư đã biến mất, cảm giác trống rỗng và yếu ớt lập tức...
Chương 1: Phế nhân trong nhà kho chờ chết
Tác giả: Người xuyên việt
Lâm Trần chết rất nhanh. Không anh hùng, không bi tráng. Chỉ là một cú phanh gấp, tiếng kim loại rít lên chói tai, rồi tất cả chìm vào bóng tối. Trước khi ý thức tắt hẳn, anh kịp nhìn thấy màn hình điện thoại vỡ nát trong tay...
Chương ii – thái long quân: Thủy mệnh chi chủ
Tác giả: Nam linh
Khi cuộc đại tranh giữa Long tộc và Sơn tộc lắng xuống, thế gian không trở về trạng thái ban sơ mà bước vào một thời kỳ nặng nề hơn, như mặt nước sau bão tưởng yên mà bên dưới vẫn còn cuộn ngầm. Núi đã đứng, nước đã rút, nhưng dấu...
Chương i – khai thiên: Khi rồng và núi chưa chịu nhường nhau
Tác giả: Nam linh
Thuở ấy trời chưa có tên, đất chưa có hình, ngày chưa để đếm và đêm chưa để nhớ. Chỉ có một cõi hỗn mang mênh mang, nửa tối nửa sáng, nơi thanh và trọc còn quấn lấy nhau như khói bếp chưa kịp tắt, nơi nhẹ chưa kịp...