Dưới bóng đêm tối và lạnh lẽo, Phương Như chạy trốn qua những con hẻm hẹp, bước chân không vững vẹo. Làn mưa dày đặc buộc cô phải nép mình vào góc nhỏ của một tòa nhà bỏ hoang, lặng lẽ khóc lóc trong cảm giác tuyệt vọng và cô đơn.
Một bóng dáng bỗng xuất hiện trước ánh sáng mờ ảo từ đèn đường...