Ánh trăng buồn
"Dưới ánh trăng năm nào ta lặng ngồi bên nhau
Nghe nước trôi qua cầu in hình bóng đôi đầu
Trong hơi sương lạnh lùng truyền hơi ấm cùng nhau
Có tiếng ai thầm ước cho chúng mình nao nao"
Lời bài hát vang vọng từ cõi sâu thẳm vọng về ,lúc trầm lúc bổng khiến người nghe dường như lâm...
Đứa cháu cương thi.
Ấy thế vậy mà ba Lăm Hai vẫn chưa tỉnh ngộ, vẫn ngày ngày mang gan heo cùng máu heo để nuôi dưỡng đứa cháu cương thi, càng ngày nó cành trở lên nhanh nhẹn và hoạt bát hơn. Có những hôm bà tủi thân một mình khi nhìn thấy những đứa nhỏ đang chơi ngoài đường. Tại sao cháu bà lại...
Lời thì thầm.
Đông đã về mặc thêm áo ấm nha em
Gió ngoài trời thổi buốt trái tim nhỏ
Rồi nhẹ nhàng trời trở sắc sang đông
Trời khô lạnh bàn tay em còn cóng
Những lúc này người ấy có sưởi không
Mùa đồng về mùa của sự cô đơn
Anh vẫn vậy vẫn một mình nhớ thương
Nhớ nụ cười của mùa đông năm ấy
Bên...
Hồi âm.
Thư em cũng nhận rồi
Cánh đồng nay vụ đông
Con suối chầm chậm trôi
Quê mình nay lạnh thôi
Anh có nghỉ phép không.
Căn phòng mình em trống
Gió lạnh thổi sầu đông
Biên thùy anh có lạnh
Áo ấm đã đan xong
Gửi thêm chút ấm chiều thu đó
Hết đêm mai chẳng còn
Cộng thêm niềm thương nhớ
Giúp...
Gửi em mùa đông.
Thương trong gió gói lại thành phong thư
Gửi gió mây mang phong thư về em
Gửi em hàng ngàn nỗi nhớ trong gió
Gửi cho người cánh hoa nở mứa đông
Thương dịu dàng từng cánh hoa rung
Mùa lá rụng đi qua cơn mưa tới
Cái rét buốt lạnh thấu tim anh
....
Ôi thương sao mùa đông giá rét...
Đông nơi biên cương
Sáu năm quân ngũ nay nơi biên thùy
Gió đông tràn về trên bản nhỏ
Cành lê hoa nở trắng giữa đồi
Anh lính trẻ gác bên sườn núi
Dừng chân nghỉ lại một đồi nhỏ
Con suốt róc rách nước chảy quanh
Đôi tình nhân thả bóng đối đầu
Sương chiều phủ lối gác biên thùy
Nghỉ chân bên hẻm...
Gặp lại
Hôm nay ghé qua về thăm nội
Xóm làng nay khác lạ quá
Chả còn những mái rơm
Tường vôi cũng chả còn
Thay vào màu áo mới
Có những mái đỏ tươi.
Con đường giờ cũng đổi
Chả còn đường đất cũ
Thay vào bê tông đổ .
Chạy quanh xóm quanh làng
Rồi ra tới cánh đồng
Bất giác kỷ niệm cũ ùa về
Khi bóng...
Thăm quê
Cánh diều bay lả rập dờn
Quê tối sớm tối bên sườn núi non
Hai năm nghĩa vụ rạng ngời
Nay về thăm lại cảnh người lẫn quê
Đầu làng cảnh vật như xưa
Vẫn cây đa ấy bà xưa còn ngồi
Vừa đi vừa ngửi hương đồng
Lúa nay cũng chín cánh đồng vui ghê
Già trẻ gái trai vụn về
Bảo nhau lúa chín làng...
Thương
Thương em vất vả bộn bề
Ngày làm vất vả tối còn thương anh
Thương em hôm mưa gió bão bùng
Vẫn đội gió mưa ra đường
Thương em những lúc dịu hiền
Thương em lúc giận hờn vu vơ
Thương em vất vả sớm hôm
Còn anh chả mấy sớm hôm bên mình
Lăn lộn công trường đó đây
Chả còn những lúc nắm tay bờ...
Oan hồn
Vậy là làng Hạ từ hôm ấy trở đi cứ mùa sương gió hay hôm trở trời đầy sương là cả làng đóng kín cửa. Từ ng già cho đến trẻ nhỏ là cứ trốn chặt trong nhà dù bên ngoài có tiếng gõ cửa hay than khóc, hoặc lời gọi mời từ ai đó đi chăng nữa thì đố ai dám mở cửa hay đáp lại những lời ấy.
Cũng...
( đêm sương)
trích tập truyện ma dưới mái hiên t.g cây viết mới.
Ấy vậy mà bà Tâm cũng chả để ý đến lười con trai nói cứ ngấu ngiến miếng thịt gà sống vẫn đã rỉ từng giọt máu.
Bà Tâm vẫn cứ thế ngấu ngiến gặm từng miếng từng miếng to, như người bỏ đói lâu ngày mà vớ được đĩa xôi vậy. Đứa con...
Đông
Thu tàn khi gió đông thổi về
Mưa phùn phủ nhẹ cả phố phường
Vẫn lê tấm thân tìm mùa hạ
Bất giác nghe gió thổi từng cơn
Run run bàn tay như xiết lại
Khi bước vội qua phố đông người
Một hình bóng từng quen thuộc
Đang nắm chặt tay ai vội bước
Lòng lạnh ngắt như gió thổi vào
Hàng mi ướt lại...
Say
Rượu nồng trên môi làm tay say
Vấn vương trong gió mùi hương lạ
Gặp là duyên,nên duyên là nợ
Hết chén này duyên kia đừng bay
Nhấp môi đào mong sao nợ đến
Để đông về cùng ấm vòng tay
Rót thêm ly nữa làm xao xuyến
Chả nhẽ ta say chốn nhân gian
Hay đã say người mùi hương lạ
( trích ( Say) cây...
Cuối thu
Sao Thu chẳng nỡ tàn
Sao mùa đông đến được
Có phải thu đợi chờ
Chiếc là cuối cùng rơi
Như là anh vẫn đợi
Đến đông này em về
Xa em đã lâu rồi
Chả đếm dc mấy đông
Đường về mưa phủ bóng
Như tâm trạng người đi
Chắc mình anh kẻ ngốc
Cứ lang thang cuộc tình
Vẫn cứ mãi đinh ninh
Chắc mùa...
Dậy đi em ! ( bài thơ số 3)
Đôi mắt đã nhòe chả nhớ chi
Nằm im nơi đó chả giật mình
Dậy đi em nắng lên rồi
Anh đã làm ăn sáng rồi đó
Dậy đi em
Anh đã rửa bát quét nhà
Đã giặt giũ cả chăn ga
Để đông đến em chẳng lạnh
Dậy đi em
Phố đã đông người
Anh dắt tay qua bao phố phường
Tựa lưng ghế đá...
Cô ấy!
Tôi gặp cô ấy một chiều hoàng hôn đỏ
Nắng chiều vàng nhạt bên tây hồ
Cô ấy hồn nhiên và rạng rỡ
Như một ngày nắng hạ
Cô ấy thích ngắm mưa bên ly cafe
Một vòng tay ấm áp từ sau lưng
Cô ấy thích vò đầu tóc rối tung
Cô ấy thích xiết tay thật chặt
Khi qua phố đông người và xe cộ
Cô ấy thích...
Sorry nhưng ngứa mồm :))
Hàng mi ngấn lệ mắt đượm buồn
Hôm nay nức nở rồi cũng qua
Bình minh ngó rạng đôi mắt ấy
Đón gió bình binh thoảng hoa nhài
Đơn côi một bóng rồi cũng qua
Đừng để nuối tiếc khi nóng giận
Ngày mai nghĩ lại lại thêm buồn
Vui lên cô gái....
"" ấy vậy mà gã vẫn thẳng tay xiết cổ cô gái, trong tình trạng hôn mê cô gái mặt mày tái dần rồi chân tay quơ qua lại vài cái rồi thoáng xoài ra tắt hơi thở cuối cùng, để biện minh cho hành động vừa rồi hắn tự nhủ.
- ả lừa dối mình đáng đời.
Ấy vậy mà gã vẫn k buông tha cho cái xác của cô gái...
Gác nhỏ đìu hiu cơn gió lùa
Trăng vàng soi bóng ngọn tre thưa
Nhớ em bao đêm nằm thao thức
Nắm tay đi trọn hết tuổi già
Gác nhỉ giờ đây vắng tiếng cười
Trăng ngoài không sáng chuyển sang đông
Nhớ cô em gái nhớ môi hồng
Tiễn anh đi lính tự xa nhà
Trăng còn bên ấy chuyện xa xưa
Có khi đầu ngõ...
Đêm khuya nhung nhớ bóng hình
Đẫu đã yên nghỉ lúc mình còn yêu
Đêm khuya thức giấc bàng hoàng
Cứ ngỡ em về, đôi hàng lệ rơi
Em đi vừa mới đôi mươi
Em xa khuất để lại một trời thương
Nhớ em nhớ những canh dòng
Về bên giấc mộng đau lòng biệt ly
Bây giờ lặng lẽ cút côi
Mình anh một bóng rã...