Vạn Năm Độc Hành
Ngươi đi về phía bình minh rạng,
Ta ngược hoàng hôn, bước độc hành.
Vạn năm lạc dấu giữa sương lạnh,
Tìm chút tàn hương, chút mộng lành.
Mười kiếp luân hồi, mười kiếp lẻ,
Mỗi bước chân qua, một vết hằn.
Tay ta chạm khẽ vào hư ảo,
Mười kiếp luân hồi, bụi đóng băng...