Uổng một kiếp đa tình người vô lệ?
Ta say mình dưới ánh trăng tan
Mộng quên đi cả một kiếp người đạm bạc
Đa tình khác chi vô tình kiếp?
.
Lãng nhân đắm mình trong men rượu
Mong mình chẳng tỉnh giấc hồng nhan...
Nàng như họa, người như ngọc, mày họa ánh trăng
Đu mình giữa cành liễu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
Một nụ cười tựa như thiên sơn vạn thủy,
Giang sơn há là chi?
Một nét cơ đồ trên trang vẽ, đổi nhất tiếu khuynh thiên hạ.
Trên trang mực trắng, họa khuynh thành, giọt lệ rơi ướt nhòa tay áo.
Tương tư lệ, ai hiểu thấu lòng ta?
Tự cười mình thoáng cái phong lưu?
Ngắm tranh như vẽ, họa người như thơ.
Đêm thanh, gió mát, tình điên dại như men rượu
Phong lưu một kiếp, rượu say ngàn đời
Uổng một kiếp đa tình người vô lệ?
Đêm này trăng chẳng tỏ như thường...
Dưới ánh trăng vàng như khắc ngọc...
Mình ta cười ngơ ngẩn...
Say dưới hồng trần đầy đoạn kiếp?
Chưa là gì cả, nên cũng không cần giải thích. Có những thứ chỉ dừng lại ở cảm giác, không đủ tên gọi, không đủ lý do để giữ lại, cũng chẳng đủ quan trọng để nói ra. Cảm giác thì vẫn còn đó, nhưng im lặng là cách duy nhất để mọi thứ không trở nên rối hơn.

Reactions: Khôi, Minh Nguyệt, Cá Đẹp Trai và 1 người khác