Không nghĩ tới cuốn nhật ký chục năm trước nay lại được lôi ra chỉ vì một tia cảm xúc k rõ rệt nhưng lại từng quen đến lạ. Cảm giác như từng trải qua nhưng lại cũng như chưa từng xuất hiện.
Thật bực vì k thể gọi tên!
Hóa ra chỉ là chuyển đối tượng được si mê, còn sự cuồng nhiệt vẫn chẳng hề thay đổi.
Từ hồi đó đã có cái thú vui viết đoạn rap hay thơ gì đó mà ghép chữ đầu của mỗi câu thành câu hoàn chỉnh rồi, giờ vẫn vậy.
Móa! Cười chết mịa! Lại còn thư của Miêu lúc 18, 19t gửi Miêu 23t nữa chứ.
Và vô vàn những giấc mơ k đầu k cuối, chẳng ý nghĩa khác nữa.
Chậc! Cái thời mà.. Chẳng khác nào coi nhật ký thành vợ mình!

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên, lacvuphongca, Thanh Trắc Nguyễn Văn và 1 người khác