Họ nói: “Đời người vô thường lắm”
Nhưng tôi đã không hiểu, cũng không cố hiểu, cho tới tận hôm nay. Đời người vô thường thật.
Một người từng trong ký ức, vẫn đang hiện hữu trong kí ức, giờ đã vụt mất rồi. Đột nhiên biến mất khỏi dòng ký ức.
Thời gian trôi qua nhanh thật đấy.
Giật mình thật đấy.
Đột nhiên trong một khoảnh khắc, em nhớ về anh - người con trai đã đi bên em một đoạn đường, tuy câu chuyện này không có kết quả nhưng đó là một kết thúc đẹp. Em nghĩ vậy. Bởi vì đến tận cùng, đến tận hiện tại, em vẫn không cảm thấy tiếc nuối đoạn đường kia, vẫn luôn nghĩ về anh là một người tốt nhất. Thật đấy!

Reactions: Sắc Hương Hoa, Heo Bảo Bảo và Trà Min