Quả thực hôm qua,tôi nghĩ đến cậu nhiều chết đi được,đặc biệt là khi ngủ,nhưng tôi không nhớ ra,tôi muốn viết mấy câu,nhưng lại không thể viết.Từ mai đành viết ra giấy,khi nào gõ lại vậy,gõ trên máy tính mệt chết tôi,tôi không quen lắm
Hôm nay tôi đã làm một việc mà tôi rất chán ghét.Đó là nợ người.Thì có sao,ừ,chỉ làm tôi ghét chính mình hơn thôi.Cậu biết không,tôi rất ghét tôi.Nhưng may là cuối cùng tôi không phản bội lại chính mình.
Nếu bạn đang đọc những dòng này, có thể bạn sẽ nghĩ đây là một câu chuyện buồn. Nhưng tôi không chắc nó buồn. Nó chỉ.. Không còn đầy đủ nữa. Tôi viết những dòng cuối này không phải để kết thúc câu chuyện. Mà để giữ lại điều duy nhất tôi còn chắc chắn: Rằng đã từng có một khoảng thời gian, tôi không sống một mình.
Và nếu một ngày nào đó, bạn nhìn thấy bầu trời như đang nở hoa.. Xin đừng vội gọi đó là tưởng tượng. Vì có thể, ở một nơi nào đó không còn thuộc về thời gian, tôi vẫn đang đứng ở hành lang cũ đó. Vẫn nhìn lên. Vẫn nhớ. Và vẫn viết.
(trích Chương 5: Tôi vẫn đang viết về bạn - Có một người từng đứng cạnh tôi )

Reactions: April M.A