Bạn được Tuyetlienhoa1979 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Tuyetlienhoa1979
Lượt thích
9

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Cảm ơn tắc đường
    Ngã tư Vũ Phạm Hàm - Nguyễn Khang, nhỉ!
    Con đường trước mặt, lối đi thẳng lên cầu để sang bên kia, Đường Láng, người đông nghịt. Những xe là xe sắp lại một hàng dài! Lối rẽ phải sang Nguyễn Khang, đường đương còn vắng! Đắc chí, Ngư phóng xe vượt về phía phải, một mạch rẽ vào Nguyễn Khang!
    A Di Đà Phật! - Ngư không quên niệm lầm rầm
    Bóng bộ quần áo vàng từ vỉa hè lao xuống! Quên chưa ấn xi nhan rồi!
    Chú công an lao người ra khỏi vỉa hè. Chú cầm cái gậy chỉ đường, đập đập vào đầu em Lead, kẻ cả yêu cầu Ngư tắt máy.
    Bất kể Ngư xin xỏ thế nào, chú vẫn một mực cố ép cái đầu em Lead quẹo về phía vỉa hè bên cạnh. Ngư không chịu, vẫn để khóa điện, tay trái bóp phanh, tay phải chờ cơ hội chú sơ sểnh sẽ tăng ga!
    Ngư hỏi nhỏ trong đầu: Phật ơi! Phật ở đâu?
    Một cái bóng trăng trắng khá to ở đàng sau con xe Lead xuất hiện. Rồi một hai cái xe máy tiếp đó cùng kéo đến.
    Chú công an trở nên hiền lành. Chú xua xua cái gậy lên phía trước: "Chị đi đi!" - giọng đầy tiếc nuối.
    "Cảm ơn Cụ. Xin lỗi Cụ. Con đã lại trách nhầm Cụ mất rồi!"
    • Thích
    Reactions: nntc6761
    nntc6761
    nntc6761
    chị ơi cái bóng trắng là ô tô đúng k ạ? ^^ e hóng xíu: đoạn này nghĩa là vì đằng sau có nhiều xe đi đến, sợ tắc đường nên "chú" mới thả chị đi phải k ạ? :D
    Tuyetlienhoa1979
    Tuyetlienhoa1979
    nntc6761, đúng rồi em, chú tiếc lắm: sổng mất một con gà!!!
    nntc6761
    nntc6761
    Dạ. May thật ạ. Hiếm khi các chú thả vậy đâu hehe
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Thành viên trực tuyến

Nhật ký mới nhất

  • Sau khi coi Xa của Nhà Ngoại Ô t đổi bias sang Bơ và chú Đông Hùng, òi ôi nó peak điên ♥️
  • Gió vẫn thổi nhẹ như thể chẳng hề hay biết rằng có những thứ đã đổi thay. Tôi đứng lặng vài giây lâu hơn bình thường, nhìn những tán cây đung đưa dưới ánh nắng, bất giác tự hỏi liệu ký ức có thật sự biết phai nhạt theo thời gian, hay chỉ là chúng ta học cách sống chung với nó.

    Phai nhạt hay sống chung với ký ức?
  • Hải gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm:

    - Phải. Cô ấy rất đẹp, đẹp từ nhân cách bên trong lẫn hình thức bên ngoài. Ngày cô ấy quyết định rời đi vì không chịu nổi con người trước kia của tôi, tôi đã nắm tay cô ấy và nói: "Hãy chọn điều tốt nhất cho em, bởi thế mới là điều tốt nhất cho anh." Những lời cuối cùng ấy tôi đã rút gan rút ruột dành cho cô ấy rồi, chỉ hy vọng rằng nửa đời về sau, cô ấy sẽ sống bình an và hạnh phúc hơn.

    - Trích Sự sống và cái chết - Chương 4
  • Tĩnh Hải Loạn Lạc (Chương 85: Ma Ha Bôn diện kiến Vệ Vương, Dương Minh xúi giục Hàn Toại tạo phản) đã ra mắt, mời các bạn đón đọc!
  • Back