Vừa đọc những câu chuyện được người khác viết ra bằng tất cả cảm xúc của họ, vừa lặng lẽ ngồi viết câu chuyện của riêng mình. Đọc để cảm nhận, để rung động, để thấy một thế giới khác qua con chữ của người khác. Viết để gửi gắm những điều mình chưa từng nói thành lời. Rồi bất chợt tự hỏi: Một người đang miệt mài sáng tác, liệu có quyền dừng lại đôi chút để làm một độc giả, để cảm nhận và nói lên suy nghĩ của mình về tác phẩm của người khác không nhỉ?
Chắc là đc chứ s lại có thể từ chối một người như vậy.
Thử chương này xem. Xưng hô, từ ngữ thuần việt hết nha em

Reactions: subinHH