Bạn được nhatpantom mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
N
Lượt thích
117

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Ừm... Không biết em đã quen được với môi trường mới chưa nhỉ???
    N
    nhatpantom
    Lâu lắm rồi em mới mở đêm buồn lên đó, có những lời hứa em sẽ phải lùi lại, em xin lỗi vì sự chậm trễ này.
    Em không ngờ vẫn còn có người nhé đến em ngoài gia đình.
    Hmm xem nào, sau khi em chuyển vào, thì em bị viêm dạ dày :))) khá là đen, nên em phải lùi lại lịch học gần 3 tuần. Kết quả giờ em phải làm rất nhiều bài kiểm tra bù, nhưng may mắn, trong Nam em cũng có 1 số người bạn cũ trong này, lại học cùng ttrường, nên giúp đỡ được em khá nhiều.
    Do sức khỏe và còn nhiều kì thi, nên những tác phẩm mới chưa thể ra mắt được
    Nhưng cũng gần đến nghỉ hè rồi, em mong em sẽ ổn định được sức khỏe của mình, để có thể viết tiếp truyện
    Cảm ơn chị ạ <3
    Uất Phong
    Uất Phong
    Em nói vậy chị cũng yên tâm rồi. Cố lên nhé, dù sao thì sức khoẻ cũng là quan trọng nhất.
    Người yêu cũ có người yêu mới, cảm giác sẽ như thế nào ạ? Em thấy rất vui, vui vì giờ đã có người tốt hơn yêu người em yêu, có người ở gần cô ấy hơn em, giờ em sẽ không phải lo mỗi khi cô ấy bị đau đớn vì bệnh nữa, giờ sẽ có người khác lo cho cô ấy, mua thuốc cho cô ấy.
    Một phương trời mới, một cuộc sống mới, một đam mê mới nhưng... không ngờ, tình yêu lại mới... à không phải là mới, mà là không còn. ^^
    LoBe
    LoBe
    Cố lên nhé, tương lai biết đâu sẽ có một khoảng trời riêng, một người mới và một tình yêu.
    N
    nhatpantom
    hihi ^^ mình cảm ơn, chẳng qua hơi hụt hẫng một chút, vì từng hứa nhiều lắm, nhưng cuối cùng chả làm được cái nào :( nên mình hơi buồn
    • Thích
    Reactions: LoBe
    LoBe
    LoBe
    Lời hứa chung quy vẫn là lời nói suông, còn hành động mới là thứ cần nhớ.

    Đừng yêu một người nói yêu bạn rất nhiều, hãy yêu một người vì bạn mà làm rất nhiều thứ.
    Em không viết truyện nữa à??? ^^
    sống là sống ở thế giới này, chết là sống ở thế giới kia, cả hai đều là sống, vậy sao phải sợ khi chết chứ
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Không ngờ để tên nu9 trùng vs người sôi nổi trên diễn đàn bài lại đc like nhanh đến thế
  • Lunarchen Mạc Vấn Lunarchen wrote on Mạc Vấn's profile.
    Hôm nay trời nắng chang chang,

    Chị đẹp comeback, Vấn mau ra quỳ!

    Mấy nay chị bận nghỉ ngơi,

    Không hay Vấn đã viết lời tới đâu?

    Trường ca chắc được đôi câu,

    Ca dung nhan chị nghiên đầu thế gian?

    Hay là tài sắc ngập tràn,

    Khiến cho thiên hạ đồn vang khắp miền?

    Nghe đâu bút lực như tiên,

    Viết về chị đẹp mà nghiên cả đời.

    Thôi đừng ém nữa Vấn ơi,

    Mau mau nhả bản thảo coi mới vừa!

    *bafu 27**bafu 27**bafu 27**bafu 27*
  • 55321543932_fe5af29033_o.png


    Eoo, tự nhiên nhớ mita quá, ước gì có em vợ như mita nhỉ *boni 1*
  • Jo tạm đóng cửa.

    Hy vọng khi mở cửa lần nữa, Jo sẽ có thể tự tin chào nhà mình bằng 1 ngôn ngữ mới ^^
  • Anh từng nghĩ mình đánh đổi em để đổi lấy tương lai. Đến khi có được tương lai ấy rồi, anh mới biết thứ mình đánh mất lại chính là cuộc đời. Có những đêm anh ngồi một mình bên ô cửa sổ, nhìn ánh đèn trải dài ngoài phố, chợt nhớ đến câu hỏi em từng hỏi: "Anh có từng nghĩ sẽ mất em không?"

    Ngày đó anh trả lời quá dễ dàng. Bởi anh chưa từng tin em sẽ rời đi thật. Anh luôn nghĩ em sẽ quay về. Giống như mọi lần. Anh không biết rằng, có những người khi đã quay lưng thì không phải vì hết yêu. Mà vì đã đợi quá lâu.

    Nguyệt à, Nếu thời gian có thể quay lại, anh vẫn sẽ chọn em. Không phải sau khi ổn định. Không phải sau khi thăng chức. Không phải sau khi hoàn thành mọi dự định. Mà là ngay lúc đó. Ngay khoảnh khắc em đứng trước mặt anh và hỏi rằng liệu anh có sợ mất em hay không. Tiếc rằng con người luôn như vậy. Chỉ khi căn phòng trở nên trống trải mới nhận ra ai là người từng thắp đèn. Chỉ khi một người thật sự rời xa mới hiểu rằng mình đã yêu họ nhiều đến nhường nào. Anh vẫn sống. Vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ rất nhiều người. Nhưng không còn ai là em nữa. Và có lẽ suốt phần đời còn lại, điều khiến anh day dứt nhất không phải việc em đã rời đi. Mà là việc ngày đó, anh đã không giữ em ở lại.

    (trích Em đi, bao giờ em về)


    Người đâu mà để lí trí chiếm hết tâm can thế không biết.
  • Back