Tuy Bỉ Ngạn mang màu sắc kiêu sa nhưng ẩn trong nó là sự đau khổ xót xa..... Em thích Bỉ Ngạn vì nó có màu sắc kiêu sa và nó mang nhiều nỗi buồn giống em vậy..
Người ta vẫn nói rằng Bỉ ngạn, thứ hoa nhuốm máu u linh, cô độc bên bờ Vong Xuyên, người ta vẫn thường nói Bỉ ngạn như đóa hoa của những linh hồn, thứ hoa không may mắn nhưng đã mấy ai thấu hiểu bỉ ngạn…
Bỉ ngạn nở bên hoàng tuyền, ngạo ngễ là thế, kiêu ngạo là thế… Nhưng có ai biết được những đóa hoa ấy đã trải qua đau thương ngần nào, cô độc ngần nào… Đời đời kiếp kiếp cô đơn, bất tử, bất diệt, còn gì hơn nỗi đau chia ly hoa và lá, còn gì hơn nỗi đau vĩnh viễn bên bờ luân hồi nhưng không nhập được luân hồi… Nỗi đau ấy liệu được ai thấu hiểu…
Ta sẽ có một ngày lòng không buồn bã.
Trao môi hôn vội vàng nhưng mà không suồng sã.
Ngày mà thế giới chỉ còn lại hai ta.
Ôm nhau cho thật chặt kệ chuyện ngày mai xa!
k lẽ em làm sai gì rồi...
mới đăng bài cảm thấy sai sai

Reactions: nihC