Thẫn thờ là lúc mọi chuyện đi quá xa khỏi tầm kiểm soát, vui vẻ là lúc khi tự cười với mình, khóc là lúc khi nghĩ đến chuyện tổn thương, bảo vệ là lúc coi người ta như một người thân...
20/10 vui vẻ anh chị em, bà con gần xa, bố mẹ ông bà, chú dì, cô bác, crush,... ^^ Dù bất cứ chỗ nào, dù bất cứ nơi đâu, dù ai có đang bận bịu, buồn ơi là buồn, mỏi mệt đi chăng nữa thì: " Vui vẻ lên nào!!! Chúng ta phải sống vì cuộc đời cũng chả phải cuộc đua dù có vấp ngã cũng sẽ mạnh mẽ bò qua ehehe."
.. Khi ôm hắn, tay Tú chạm vào một tờ giấy gấp nếp gọn gàng nằm trong túi áo ngực của Kiệt. Nước mắt giàn giụa, cô run rẩy mở tờ giấy ra. Những dòng chữ được viết nắn nót hiện lên:
"Gửi Tú, người con gái anh dùng cả sinh mệnh để yêu..
Ngày em đến bên anh, anh đã biết thân phận thật của em. Cảnh sát và kẻ buôn ma túy - một định mệnh quá đỗi nực cười, phải không? Nhưng em biết không, anh không thể dừng lại được nữa. Anh đã từng nói với người cảnh sát từng bắn trúng vai anh rằng: 'Anh còn một việc quan trọng phải làm'. Việc quan trọng ấy.. Không phải là mở rộng địa bàn, cũng chẳng phải trả thù. Việc quan trọng nhất đời anh, là xây cho xong căn biệt thự màu trắng này, và mua chiếc nhẫn cưới mà em từng chỉ tay qua ô cửa kính ở Paris.
Anh chỉ là một kẻ tội đồ, cố gắng dùng những đồng tiền dơ bẩn để đắp xây một giấc mơ sạch sẽ cho người anh yêu. Xin lỗi em.."