"Chẳng còn lời nào để nói, 3,65tr từ nay trở đi, hãy chứng kiến sự vĩnh cửu của BJYX。"
365 vạn cũng là số đẹp đấy chứ, một năm 365 ngày, mỗi ngày chính là mỗi ngày."
"Ủ một bình sinh tử bi hoan, kính chàng thiếu niên trẻ
Trăng sáng như xưa cớ sao lại thẩn thờ
Chi bằng hãy tiêu sái cùng trải qua mọi sóng gió
Cùng ngân nga một khúc nơi chân trời"
-------------
Trần Tình Lệnh
Diễn đàn không khuyến khích truyện chứa yếu tố H. Nên nếu trong tình trạng bắt buộc phải có thì phiền bạn giảm độ nhạy cảm xuống mức thấp nhất có thể nhé!
Lần này. Không còn ai trả lời nữa. Bởi cả anh và cô đều biết. Có những người rời đi. Sẽ không quay về. Không phải vì họ không còn yêu. Mà vì họ đã sống hết những năm tháng dành cho nhau. Và trưởng thành. Đôi khi không phải là học cách giữ một người ở lại. Mà là học cách chấp nhận. Rằng có những người. Từng là cả thanh xuân của mình. Nhưng cuối cùng. Chỉ có thể đứng lại trong ký ức. (trích chương 25- Giá như anh giữ em lại )
Cứ mãi trì hoãn để rồi chỉ còn lại hai chữ "Giá Như.."