Cái ngày xui xẻo gì đây, sáng thì gặp con nhỏ quay đầu ẩu đâm vào nó té bầm dập, trưa thì phải đứng đợi ngoài nắng 30p không thấy ai mở cửa :) Quá đủ rồi, pass qua tháng mới ngay và lẹ đi
"Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên.
Và
- Bệnh nhân chết dưới bàn tay của các bác sĩ của nền giáo dục đấy.
- Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay của các kỹ sư của nền giáo dục đấy..
- Tiền bị mất trong tay của các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục đấy..
- Nhân loại chết dưới bàn tay của các học giả tôn giáo của nền giáo dục đấy..
- Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục đấy.
- Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia."
Xin tuyên bố, chồng mình tên HÀ AN HUY NHA! - XỈU UP XỈU DOWN VỚI MÀN TRÌNH DIỄN BÀI VỠ TAN CỦA ỔNG. VISUAL NGHỆ SĨ NƯỚC MÌNH CŨNG BÉN QUÁ CHỚ ĐÙA, NÓ HÀN QUỐC MÀ NÓ ĐÀI LOAN. Á Á Á
Ôi t mê ông Thơm Da LAB quá, bởi ta nói, trai Việt mà ăn diện tút tát lên là ăn đứt hết tất cả trai Hàn - Nhật - Trung. Xưa mê giọng ổng thôi, giờ mê cái visual của ổng quá, bias mới kkkk
Đến cuối cùng, điều đau nhất không phải là chia ly..
Yêu một người đang yêu mình là cảm giác cả thế giới bừng sáng. Nhưng khi tình yêu chỉ còn lại một phía, mọi rực rỡ cũng hóa thành hoàng hôn, nơi ánh sáng cuối cùng lặng lẽ tắt. Người ta thường nói yêu là cho đi không cần nhận lại, nhưng chẳng ai đủ mạnh mẽ để mãi chờ đợi trong một câu chuyện chỉ có mình cố gắng.
Có những mối tình không kết thúc vì hết yêu, mà vì một người vẫn cố nắm giữ, còn người kia đã chọn buông tay. Điều đau nhất của thất tình không phải là mất đi một người, mà là đánh mất niềm tin rằng sự chân thành rồi sẽ được đáp lại.
Thời gian không xóa đi ký ức, chỉ giúp ta học cách bình thản khi nhắc đến một cái tên từng rất quan trọng. Không phải vì đã quên, mà vì trái tim đã đủ mạnh để cất mọi kỷ niệm vào một góc bình yên.
Đến một ngày nhìn lại, ta sẽ hiểu: Có những người bước vào cuộc đời không phải để đồng hành đến cuối, mà để dạy ta trưởng thành. Mỗi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa, mỗi cuộc chia ly đều là một bài học. Và những vết thương do tình yêu để lại rồi sẽ trở thành dấu ấn đẹp, nhắc ta rằng mình đã từng yêu bằng tất cả sự chân thành.
Có lẽ, người đáng trân trọng nhất sau tất cả.. Chính là bản thân mình.