Nghe lời trêu chọc, mỉm cười, Chợ duyên vắng khách, chơi vơi nỗi niềm. Rảnh tay se sợi chỉ mềm, Giúp người thoát cảnh cô đơn đường trần. Độc hành tự tại, an thân, Lương duyên "bà mối" người đừng bận tâm. Thong dong dạo bước thong dong, Đời vui mấy độ, ước mong chi nhiều. Nóng thì mình ghé gầm cầu, Chẳng cần máy lạnh, gió đâu cũng về. Tiền phòng, điện, nước trăm bề, Thắt lưng buộc bụng, có gì khó đâu Yêu đương đâu cứ phải chi, Túp lều tranh nhỏ, vậy thì.. Vàng son. Đời dù vất vả, vẫn ngon, Nếu mình biết đủ, lòng còn thảnh thơi. Năm xưa có chút đẫy đà Ấy là quý phái, Dương Phi mặn mà Bây giờ thon thả ngọc ngà Cũng xinh, cũng đẹp, cũng là Tây Thi Kiếm bồ mệt lắm, quản chi Tự do, tự tại, việc gì phải lo. @Mạc Vấn: Ta đối