Có đôi khi ta viết một câu chuyện chỉ vì muốn lưu giữ hình ảnh của một người trong ký ức qua những câu văn viễn tưởng, thật nhưng không thật, giả nhưng không giả. Chỉ để hồi ức về khoảnh khắc cũ quá đẹp mà thôi.
Đôi mắt em không thể chối dù đôi môi em đã cố gắng
Nắn nót nụ cười nhưng cách em cười thật khó khăn
Em để cõi lòng rong chơi cùng mưa trong đêm trắng
Thay thế anh là hàng vạn tổn thương kia chào nắng.


Reactions: Chì Đen, Dana Lê, Phượng Chiếu Ngọc và 5 người khác