Cảm giác như bị ai đó đẩy xuống nước, ngoi ngóp giữa làn nước lạnh lẽo thấu tim, cố hít lấy hít để oxi, gắng bám víu vào những mảnh vỡ kí ức để tồn tại. Đằng xa có tia sáng rọi tới, tưởng là ánh đèn tàu, hóa ra là.. Tia sáng mong manh trong đôi mắt ấy lụi dần. Thân xác thả trôi mặc dòng nước đẩy đưa. Nếu đây là tương lai được sắp đặt trước, một tương lai chỉ có bóng đêm đen kịt, ngột ngạt, khó thở, vậy.. Em nguyện bước tiếp hay dừng lại ở thời khắc này?
Chị cũng vừa mò mẫm tới chuyên mục sáng tác Văn thơ xong. Diễn đàn rộng lớn mênh mông quá / Khám phá khi nào mới hết đây? *cười*

Reactions: Phan Kim Tiên