Tôi gặp em vào một chiều tháng ba. Hôm ấy trời xanh đến lạ. Một màu xanh nhạt và rất trong, trải dài phía trên những tòa nhà cao tầng của thành phố như thể vừa được ai đó gột rửa sau cơn mưa đêm. Gió thổi qua những ô cửa kính văn phòng mang theo mùi nắng mới và hơi lạnh còn sót lại của mùa xuân. Tôi tan làm muộn hơn thường lệ. Công ty vừa kết thúc một cuộc họp dài đến ngột ngạt. Đầu óc tôi lúc ấy đặc quánh bởi những con số, kế hoạch và tiếng gõ bàn phím vang lên suốt cả ngày. Tôi bước xuống sảnh công ty với cảm giác mệt đến mức chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu. Rồi tôi nhìn thấy em. Em đứng bên kia đường, dưới tán cây bằng lăng vừa trổ hoa tím nhạt. Trên tay em là ly cà phê còn bốc khói, mái tóc dài bị gió chiều làm rối nhẹ. Em đang ngẩng đầu nhìn bầu trời, giống như ngoài kia có điều gì rất đáng để em chăm chú đến thế. Không hiểu sao tôi lại đứng khựng lại giữa dòng người đông đúc. Giữa cả con phố đầy tiếng xe cộ ấy, tôi chỉ nhìn thấy mình em. Đúng lúc đó, em quay sang. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng đủ để tim tôi bất giác lệch đi một nhịp. Em hơi bối rối, vội quay mặt đi chỗ khác. Còn tôi thì vẫn đứng yên ở đó rất lâu, cho đến khi đèn tín hiệu chuyển xanh và dòng người lại tiếp tục bước qua nhau như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Truyện ngắn đan xen lại với chút ký ức tuổi 20. Giờ em đâu có còn ở đây. Em đi xa mãi rồi, rời xa tôi rồi

Reactions: Hany, Cá Đẹp Trai, Minh Nguyệt và 1 người khác