Có những thứ mất đi rồi ta mới cảm thấy tiếc nuối vì không biết trân trọng. Nhưng có những thứ mất đi ta lại thở phào nhẹ nhõm vì nhận ra rằng đáng lẽ phải vứt bỏ nó từ lâu rồi.
Ngày hôm qua chỉ là cảnh mộng và ngày mai chỉ là một giấc mơ. Nhưng ngày hôm nay sống tốt sẽ khiến mỗi ngày trôi qua là giấc hạnh phúc và ngày hôm sau sẽ là một giấc mơ hi vọng.
Hạnh phúc đôi khi như lá, xanh trong nắng dội mưa tràn.
Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng dịu dàng.
Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả mà chẳng cần biết mình đầy vơi.
Đến cuối cùng, điều đau nhất không phải là chia ly..
Yêu một người đang yêu mình là cảm giác cả thế giới bừng sáng. Nhưng khi tình yêu chỉ còn lại một phía, mọi rực rỡ cũng hóa thành hoàng hôn, nơi ánh sáng cuối cùng lặng lẽ tắt. Người ta thường nói yêu là cho đi không cần nhận lại, nhưng chẳng ai đủ mạnh mẽ để mãi chờ đợi trong một câu chuyện chỉ có mình cố gắng.
Có những mối tình không kết thúc vì hết yêu, mà vì một người vẫn cố nắm giữ, còn người kia đã chọn buông tay. Điều đau nhất của thất tình không phải là mất đi một người, mà là đánh mất niềm tin rằng sự chân thành rồi sẽ được đáp lại.
Thời gian không xóa đi ký ức, chỉ giúp ta học cách bình thản khi nhắc đến một cái tên từng rất quan trọng. Không phải vì đã quên, mà vì trái tim đã đủ mạnh để cất mọi kỷ niệm vào một góc bình yên.
Đến một ngày nhìn lại, ta sẽ hiểu: Có những người bước vào cuộc đời không phải để đồng hành đến cuối, mà để dạy ta trưởng thành. Mỗi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa, mỗi cuộc chia ly đều là một bài học. Và những vết thương do tình yêu để lại rồi sẽ trở thành dấu ấn đẹp, nhắc ta rằng mình đã từng yêu bằng tất cả sự chân thành.
Có lẽ, người đáng trân trọng nhất sau tất cả.. Chính là bản thân mình.

Reactions: Minh Nguyệt và Tháp Nhân